Trang 2/3 Đầu TiênĐầu Tiên 123 Sau CùngSau Cùng
Kết quả 11 từ 20 trong 21

Đề Tài: D ờ i Đ ô A n h H ù n g T r u y ệ n

  1. #11
    Ngày, tháng tham gia
    Aug 2007
    Bài Gởi
    3,190
    Thanks
    85
    Thanked 777 Times in 595 Posts
    Người Mở Đề Tài

    Mặc Định



    CHƯƠNG 10 : HỌ LÝ RA TAY



    Màn đêm ập xuống, không gian yên tĩnh đáng sợ. Đây lại là chốn hoàng cung nên càng thêm phần trang nghiêm, quanh đây gần như không có một tiếng động nào, có thể nghe thấy cả tiếng tim đập, nghe thấy cả tiếng châu chấu di chuyển từ cành cây này sang cành cây nọ.

    Trên một cành cây gần cổng hoàng cung, đang có một người ngồi đó. Tiếng thở đều đều, đôi mắt nhắm tịt, trên người khoanh tay ôm chặt thanh kiếm không nhúc nhích, kỳ thực là y đã ngủ rồi!

    Không biết từ đâu, lại có ba bóng đen nữa xuất hiện. Trên tay mỗi người đều cầm một thanh kiếm, nhìn thân pháp có vẻ như cả ba đều là những cao thủ trên giang hồ.

    Người đang ngủ trên cành cây nghe thấy tiếng động của họ, không hiểu từ bao giờ đã mở mắt!

    Ba người kia dường như không để ý trên cây có người, cứ một mạch đi tới định đột nhập cung cấm. Người đàn ông trên cành cây cứ quan sát, khi họ vừa dụng khinh công phi mình lên không trung thì y lập tức ra tay, một chưởng đánh ra, cả ba người kia bị đánh bất ngờ, chưa kịp chuẩn bị gì đã bị dính chưởng đó, đều ngã về phía sau mấy trượng.

    Người đàn ông đáp nhẹ xuống mặt đất, mấy người kia cơ hồ đã nhận ra thân hình quen thuộc của y.

    - Sư… sư bá? – Một tên trong số ba người kia lắp bắp.

    Họ là đệ tử của Đinh Tiên Phái, người đàn ông trước mặt bọn họ là Lý Văn Lâm!

    Lý Văn Lâm nói:

    - Đã có ta ở đây rồi, các ngươi nên về đi.

    - Chuyện này…

    Bọn họ nhìn nhau, họ đã được nhận lệnh là ám sát Lý Công Uẩn, nói đây là nhiệm vụ cấp bách, nếu thất bại chỉ có nước chết. Giờ chẳng lẽ lại về tay không? Nhưng dù sao Lý Văn Lâm cũng là sư bá, vốn không thể thất lễ, quả thực họ đã rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan rồi.

    Lý Văn Lâm lại nói:

    - Hãy về nói với sư phụ của các ngươi rằng, đừng nên tiếp tục thực hiện mưu đồ này nữa, Chưởng môn sẽ trừng trị đấy.

    Bọn họ lại nhìn nhau thêm một lần, rồi, không ai bảo ai, cả ba cùng xông lên, cùng xuất ra một chiêu kiếm nhắm tới Lý Văn Lâm. Họ Lý thở dài:

    - Đó là các ngươi ép ta đấy.

    Rồi cũng bạt kiếm xông tới, sớm chốc đã hóa giải được chiêu kiếm của của cả ba. Ba người ra tay bất ngờ, tưởng đã có thể chiếm được tiên cơ, không ngờ họ Lý lại điềm tĩnh thản nhiên đến vậy, mà lại còn có thể phá được ba đường kiếm của họ một cách dễ dàng, trong lòng không khỏi kinh sợ, liền lùi về phía sau mấy bước, không dám manh động.

    Lý Văn Lâm thu kiếm vào bao rồi nói:

    - Sao còn chưa đi?

    - Sư bá…

    - Các ngươi sợ rằng sư phụ của các ngươi sẽ quở trách ư?

    Ba người cúi gằm mặt xuống, nói:

    - Vâng, thưa sư bá.

    Lý Văn Lâm rút từ trong người ra một phong thư, ném lên phía trước, nói:

    - Mang thư này về cho sư phụ các ngươi, nói rằng là tận tay ta đưa, những thứ còn lại, các ngươi khỏi cần quan tâm.

    Một trong số ba tên kia vội cầm lên.

    - Nếu không còn việc gì nữa thì các ngươi về đi, nếu như sư phụ các ngươi có hành hạ gì, cứ chạy tìm đến chỗ của Chưởng môn và ta, bọn ta sẽ bảo vệ cho các ngươi. nguồn truyendich.info

    Lý Văn Lâm dứt lời, rồi lại phi thân lên cành cây, tiếp tục ngồi vắt vẻo trên cành cây. Ba tên kia tuy thấy sư bá không làm gì nhưng vẫn sợ toát mồ hôi, dù sao vừa rồi cũng được chứng kiến họ Lý xuất chiêu cương mãnh thế nào, dù sao thì cũng không dám xông lên thêm một bước nào nữa.

    Không tiến thì buộc chắc là phải lùi rồi, nhưng quay về sẽ ăn nói với sư phụ sao đây? Kể cả có cái phong thư này đi chăng nữa, chắc gì sư phụ sẽ bỏ qua, có khi sẽ còn “giận cá chém thớt” lên ba người nữa ấy chứ.

    Đúng lúc đang suy nghĩ nát óc, thì trên cành cây lại có tiếng vọng xuống:

    - Sao còn chưa đi? Còn chờ ta xuống mời nữa hay sao?

    Cả ba lạnh người, lập tức vụt biến đi, dù sao sư phụ cũng là sư phụ, phải thương đệ tử hơn chứ, còn hơn là ngồi đây bị sư bá nổi giận mà đả thương, trong đêm khuya thanh vắng, chuyện gì cũng có thể xảy ra.

    Lý Văn Lâm thấy bọn họ đi rồi, mới thở ra một cái, rồi tiếp tục nhắm mắt tĩnh dưỡng, không động đậy gì nữa.

    …o0o…

    Dương Lâm vừa mới đi khỏi Phong Lưu Quán chưa được bao xa, đã thấy bốn người Lưu Minh Kỳ, Đàm Tử Long, Triệu Tất Đạt và Lý Khai Minh đợi y từ lâu rồi.

    - Bốn vị, thật ngại quá, đã để bốn vị phải đợi lâu rồi. – Họ Dương cười cười, ôm quyền đáp.

    Lưu Minh Kỳ vội nói:

    - Không có gì, không có gì, Dương huynh hà tất phải khách khí. Thôi, cũng muộn rồi chúng ta nên khởi hành nhanh thôi.

    Ở đó có cả thảy năm con ngựa, mỗi người đều cưỡi một con.

    - Các vị huynh đệ chuẩn bị thật chu đáo quá, tại hạ thật ngưỡng mộ.

    Cả năm người cùng cười, rồi quất ngựa phi nước đại, chẳng mấy chốc, đã ra khỏi thành Đại La.

    …o0o…

  2. #12
    Ngày, tháng tham gia
    Aug 2007
    Bài Gởi
    3,190
    Thanks
    85
    Thanked 777 Times in 595 Posts
    Người Mở Đề Tài

    Mặc Định


    CHƯƠNG 11 : BÀN MƯU TÍNH KẾ





    Giờ đã canh ba, khuya lắm rồi, nhà nhà ai nấy sớm đã đi ngủ.

    Vậy mà, ở trang viên của Mộc gia, vẫn thấy ánh đèn sáng.

    Không những vậy, bên trong còn có tiếng người nói chuyện, không khó để nhận ra giọng nói của Mộc Kiếm Thanh. Vị đại cao thủ vang danh khắp nơi này luôn có thói quen nói chuyện từ tốn, bình tĩnh, kể cả khi gặp chuyện nguy nan.

    Ở trong Đinh Tiên Phái, trái ngược hoàn toàn với tính cách ít nói của Mộc Kiếm Thanh là hai người Lưu Càn và Hồ Ngọc Phiến.

    Không ngờ, hiện tại, Lưu Càn đang có mặt ở đây.

    Trong nhà có tiếng nói chuyện rất sôi nổi, nhưng không phải chỉ giữa hai người với nhau.

    Còn có kẻ thứ ba.

    Ai là người có bản lĩnh khiến cho cả hai hộ pháp của Đinh Tiên Phái phải thức đến khuya như thế này để tiếp chuyện chứ?

    Và có chuyện gì cơ mật mà phải bàn giữa đêm khuya?

    Chỉ nghe trong gian phòng vọng ra một tiếng nói:

    - Diệp huynh đây chắc chứ?

    Lại có người khác đáp lại:

    - Lưu đệ, đệ vốn đã biết tính của Diệp huynh rất tỉ mỉ, kỹ càng, đây lại là việc hệ trọng, chắc chắn phải là phải chính xác rồi.

    - Cảm ơn, Mộc huynh đã quá lời rồi. – Lại có thêm một tiếng nói thứ ba.

    Giọng hắn so với giọng của người đàn ông một ngày trước nói chuyện cùng với Trần Chấn cũng không khác nhau nhiều lắm.

    Đơn giản vì hai người là một!

    Hắn tên Diệp Trung Tâm, là Phó Giáo chủ của Bạch Giáo. Lại nói, Bạch Giáo là một giáo phái mới được lập khoảng một năm trở lại đây, mua lại một quán ăn nhỏ ở Đại La, rồi dần phát triển thành một tửu quán rộng lớn khang trang, chính là Bạch Y Tửu Lâu hiện tại. Bạch Giáo lấy quán đó làm bàn đạp mở rộng mối làm ăn ra bên ngoài, được nhiều thương gia biết tới, hơn nữa đệ tử của Bạch Giáo lại tinh thông võ nghệ, lại hay tham gia vào chuyện giang hồ nên tuy rằng mới thành lập nhưng lại rất có chỗ đứng trong giới võ lâm. Giáo chủ của Bạch Giáo chưa bao giờ lộ mặt, nhưng tên tuổi của Phó Giáo chủ thì bất kì ai trong thiên hạ cũng biết : Diệp Trung Tâm.

    Trước giờ những việc hệ trọng của Bạch Giáo đều do một tay của họ Diệp này gánh vác và thay mặt Giáo chủ thực hiện. Lần này Diệp Trung Tâm tới tiếp kiến hai vị hộ pháp của Đinh Tiên Phái là Lưu Càn và Mộc Kiếm Thanh chắc cũng là việc lớn của Bạch Giáo.

    Lưu Càn nói:

    - Nhưng dù sao… huynh ấy cũng là sư huynh của chúng ta, từng vào sinh ra tử với ta không biết bao nhiêu lần, hơn nữa hiện tại lại là Chưởng môn, Đinh Tiên Phái cũng đang vào thời cường thịnh. Chúng ta đâu có nguyên do nào để lật đổ huynh ấy đâu cơ chứ, chỉ sợ khi ta phản lại thì số đệ tử theo ta lại ít hơn số đệ tử trung thành thôi.

    Mộc Kiếm Thanh từ tốn đáp:

    - Việc môn phái đang ở vào thời cường thịnh chỉ là trong hiện tại thôi, sắp tới đây khi hoàng thượng dời đô về Đại La thì Đinh Tiên Phái sớm muộn gì cũng sẽ suy yếu, nếu không hành động sớm, e rằng…

    Đúng lúc đấy, bên ngoài có ba người bước vào, cung tay nói lễ phép:

    - Sư phụ, chúng đồ nhi đã về.

    Mộc Kiếm Thanh thấy đang bàn việc lớn mà lại bị xen ngang, trong lòng có chút bực bội, khẽ cau mày nói:

    - Các ngươi sao lại về sớm vậy?

    Cả ba cùng quỳ xuống:

    - Sư phụ, chúng đồ nhi không thể hoàn thành được nhiệm vụ mà sư phụ giao cho, chúng đồ nhi thật đáng chết.

    - Sao? – Mộc Kiếm Thanh ngạc nhiên, dù sao ba người này cũng là những đệ tử ưu tú nhất của hắn, nhiệm vụ lần này tuy khó, nhưng hắn tin với khả năng của họ, chắc chắn có thể hoàn thành, vậy mà…

    - Chúng đồ nhi đã bị sư bá chặn đường.

    - Lý Văn Lâm? – Lưu Càn nhổm dậy. truyện copy từ truyendich.info

    Ba tên kia thấy tự nhiên trong nhà của Mộc Kiếm Thanh lại xuất hiện cả Lưu Càn, trong lòng có chút ngạc nhiên, nhưng cũng không dám hỏi gì nhiều, chỉ đáp:

    - Vâng, thưa sư thúc. Phải rồi, sư bá có đưa một phong thư, bảo là gửi tới sư phụ và sư thúc đây.

    Một người trong số họ rút ra một phong thư, kính cẩn hai tay dâng đến cho Mộc Kiếm Thanh. Họ Mộc và họ Lưu cùng nhìn nhau một hồi, rồi cũng mở ra xem.

    Mộc Kiếm Thanh xem xong thì khẽ nhếch nụ cười:

    - Không ngờ lại như vậy, xem ra lần này chúng ta không phản không được rồi, Lưu đệ. Dù sao lần này cũng có cả người của Bạch Giáo hỗ trợ, chúng ta quyết không thể ngồi yên được nữa.

    Lưu Càn vẫn hơi do dự:

    - Mộc huynh, đệ nghĩ không cần phải làm như vậy đâu, có lẽ sư huynh cũng đã suy tính rất kỹ về chuyện này mới quyết định như vậy chứ, chúng ta…

    Diệp Trung Tâm bất ngờ lên tiếng:

    - Giáo chủ tôi còn có một điều dặn dò, hai vị đây có muốn nghe hay không?

    - Diệp huynh cứ nói. – Mộc Kiếm Thanh nói.

    Diệp Trung Tâm nói, giọng trầm hẳn xuống:

    - Đây là việc hệ trọng, hi vọng hai vị có thể giữ kín cho.

    Lưu Càn và Mộc Kiếm Thanh cùng nói:

    - Chúng tôi xin lấy tính mạng của mình ra để bảo đảm sẽ giữ kín trong lòng, quyết không hé răng nửa lời.

    Rồi như quên mất cái gì đó, họ Mộc quay lại phía ba người đệ tử, nói:

    - Không còn việc gì nữa, các ngươi lui ra đi.

    - Dạ.

    Cả ba người cùng bước đi khỏi gian phòng, lúc này Diệp Trung Tâm mới nói:

    - Các vị có biết vì sao mấy năm trở lại đây Đinh Chưởng môn của các vị lại chỉ ở lì một chỗ, không rời khỏi nhà nửa bước không?

    Hai người Lưu Càn, Mộc Kiếm Thanh cùng lắc đầu.

    - Bởi vì ông ta không còn có thể cầm kiếm lên thêm một lần nữa!

    - Sao?

    - Cách đây ba năm, Đinh Chưởng môn đã trúng phải một loại kịch độc từ Trung Nguyên, ngoài ra còn bị một kẻ lạ mặt đánh ra ba chưởng, khiến ông ta bị trọng thương, và toàn thân của ông ta đến bây giờ vẫn còn bị tê liệt, cử động bình thường cũng khó nữa là. Cũng may phước cho ông ta, năm đó nếu không có vị Lý sư huynh của các vị thì ông ta cũng đã bỏ mạng ở Trung Nguyên.

    - Trung Nguyên? – Lưu Càn ngạc nhiên. – Cách đây ba năm, Chưởng môn của chúng tôi có việc hệ trọng phải tới Trung Nguyên, từ sau chuyến đi đó quả thật Chưởng môn không còn đi đâu nữa. Lẽ nào… đây lại là sự thật.

    Mộc Kiếm Thanh thì nói:

    - Tại sao Giáo chủ của Diệp huynh lại biết được điều này?

    Diệp Trung Tâm mỉm cười:

    - Thật ngại quá, chẳng là Giáo chủ của tôi tình cờ cũng ở cùng quán trọ với Đinh Chưởng môn. Giáo chủ đã nhìn thấy hết tất cả, nhưng lúc đó võ công còn thấp nên chỉ biết tự cầu nguyện sẽ có người đến cứu Đinh Chưởng môn chứ không dám ra tay cứu.

    Mộc Kiếm Thanh lại hỏi:

    - Nói như vậy, ba năm nay võ công của Giáo chủ Bạch Giáo hẳn tiến bộ rất nhiều.

    Diệp Trung Tâm cười:

    - So với Mộc huynh, Lưu huynh thì hai người chúng tôi còn kém xa.

    Nói đoạn, cả ba cùng cười.

    - Diệp huynh lại quá lời rồi.

    - Võ công trấn phái của Đinh Tiên Phái, môn nào cũng tinh diệu, hai vị đây lại là hộ pháp, chắc hẳn võ công phải hơn người rồi.

    Mộc Kiếm Thanh nói:

    - Bạch Giáo uy chấn giang hồ như vậy, Giáo chủ và Phó Giáo chủ chắc hẳn cũng phải là đại cao thủ của võ lâm.

    Hai bên cứ tâng bốc nhau, rồi cùng cười xòa, sau đó lại bàn mưu tính kế sẽ lật đổ Đinh Thanh Lân ra sao, sẽ bày binh bố trận thế nào, được một lúc lâu thì trời cũng đã tờ mờ sáng.

    - Thôi, cũng đã muộn rồi, Lưu huynh, Mộc huynh, tôi phải đi rồi, xin cáo từ vậy.

    Hai người Lưu, Mộc cũng ôm quyền đáp lại:

    - Vậy không làm phiền Diệp huynh nữa, bảo trọng!

    - Bảo trọng!

    Dứt lời, Diệp Trung Tâm bước nhanh ra ngoài, rồi sử dụng môn khinh công sở trường của mình mà phóng vút đi, sớm đã không còn thấy bóng.

    Mộc Kiếm Thanh thấy họ Diệp đi rồi, mới quay lại nói với Lưu Càn:

    - Lưu đệ, đệ thấy thế nào?

    Lưu Càn nói:

    - Bạch Giáo đột nhiên muốn giúp ta chiếm lấy Đinh Tiên Phái, quả là một điều lạ, trước giờ họ làm việc không bao giờ thiệt cả, đệ nghĩ lần này chúng ta phải cẩn trọng, kẻo mắc mưu của họ.

    Mộc Kiếm Thanh khẽ mỉm cười:

    - Ta biết mục đích của họ. Họ vốn cũng không muốn hoàng thượng sẽ dời đô về Đại La.

    Lưu Càn ngạc nhiên:

    - Chẳng phải tổng đà của họ ở Đại La đó sao? Dời đô về đó là tốt mà.

    - Bọn họ trước giờ làm việc gì cũng bí mật, tuy đối với giới võ lâm chúng ta là không sai, nhưng lại là vi phạm kỷ cương phép nước do hoàng thượng đặt ra. Hoàng thượng rời đô về đó, phải tăng cường binh lính ở đó để giữ gìn trật tự. Lúc đó công việc của Bạch Giáo đương nhiên là sẽ gặp trở ngại lớn rồi.

    Lưu Càn gật gù:

    - Huynh nói cũng có lý.

    Mộc Kiếm Thanh nói tiếp:

    - Ta nghĩ còn một lý do nữa.

    - Là gì?

    - Bạch Giáo tuy mới thành lập nhưng dựa vào bản lĩnh Phó Giáo chủ và các đệ tử tinh anh thì đã hùng mạnh lên rất nhiều. Đối thủ đáng ngại nhất trên ngôi vị độc tôn võ lâm của họ có lẽ chỉ còn là Đinh Tiên Phái chúng ta thôi. Họ muốn chúng ta tự diệt nhau để nhân cơ hội này chiếm lấy vị trí giáo phái hùng mạnh nhất đó thôi.

    Lưu Càn nói:

    - Quả thật Mộc huynh thông minh hơn người, tiểu đệ tự thẹn không bằng. Nếu như huynh đã biết được âm mưu của Bạch Giáo, thì chắc hẳn sẽ không còn sợ bọn họ nữa.

    Mộc Kiếm Thanh khẽ mỉm cười:

    - Lần này ta cũng đã tính kỹ, một phần đệ tử ta dùng để chiếm lấy Đinh Tiên Phái, phần còn lại ta sẽ dùng để đề phòng Bạch Giáo trở mặt.

    Lưu Càn cũng cười:

    - Việc lần này, ắt hẳn sẽ thành công.

    …o0o…


  3. #13
    Ngày, tháng tham gia
    Aug 2007
    Bài Gởi
    3,190
    Thanks
    85
    Thanked 777 Times in 595 Posts
    Người Mở Đề Tài

    Mặc Định


    CHƯƠNG 12 : ĐỘT NHẬP ĐẠI LAO





    Diệp Trung Tâm cưỡi ngựa không nghỉ ngày đêm, cuối cùng, đến đêm ngày hôm sau đã trở về đến thành Đại La.

    Vừa bước vào quán Bạch Y Tửu Lâu, điều đầu tiên mà hắn nghĩ tới đó là hấp một ngụm rượu nóng rồi nghỉ ngơi đến sáng, trong thời gian nghỉ ngơi, kể cả Giáo chủ cũng không được làm phiền. Hắn thấy đó là điều xứng đáng sau tất cả những gì hắn đã làm.

    Vậy mà khi, hắn vừa mới rót rượu ra chén thôi, đã có kẻ làm phiền hắn rồi.

    Chính là hai thuộc hạ trung thành nhất, Hàn Mặc và Hàn Lập.

    - Phó Giáo chủ. – Hai tên đó cung tay hành lễ.

    Diệp Trung Tâm phẩy tay, uể oải đáp:

    - Được rồi, được rồi, có việc gì vậy?

    Hàn Mặc, Hàn Lập nhìn nhau rồi nói:

    - Phó Giáo chủ, hai tên Thạch Bạch Hách và Hồ Ngọc Phiến đã thoát khỏi tầm kiểm soát của chúng ta rồi.

    Diệp Trung Tâm phun ra một ngụm rượu, bắn thẳng vào người của Hàn Lập, nhưng y chẳng dám ho he gì.

    - Ngươi… Các ngươi nói sao? Tại sao lại có thể như vậy?

    - Là… là quân triều đình, họ nói áp giải hai người về vì tội sát nhân.

    - Sát nhân? Giết, giết ai được cơ chứ?

    Hàn Mặc đáp:

    - Là giết hai người Phong Lãnh và Trần Chấn đó ạ, đặc biệt Phong Lãnh là người Trung Nguyên, mà nhà Lý hiện tại đang muốn giữ mối giao hảo với nhà Tống, nên họ rất tức giận về chuyện này.

    Diệp Trung Tâm lẩm bẩm:

    - Vô lý, trước giờ giữa giới võ lâm và triều đình luôn có một quy ước : nước sông không phạm nước giếng. Người trong giang hồ sẽ giúp đỡ bổ sung lực lượng quân lính cho triều đình nếu có việc lớn, và đổi lại, triều đình cũng sẽ không xen vào chuyện của giang hồ. Vậy mà tại sao…. Thật sự là hết sức vô lý!

    Hàn Lập trầm ngâm:

    - Liệu có phải là do hoàng thượng sắp dời đô về Đại La nên quan lại ở đây thắt chặt kỷ cương hơn không nhỉ?

    Diệp Trung Tâm lại suy nghĩ một hồi, cuối cùng nói:

    - Được rồi, ta không cần biết bên trong có uẩn khúc gì, lệnh cho các ngươi, đúng canh hai đêm nay, phải đem người đến đại lao giết chết hai kẻ đấy. Chắc chắn nhiệm vụ phải thành công, không được có chữ “thất bại”, nếu như để cho chúng còn sống thì sẽ là mối đại họa cho việc lật đổ Đinh Tiên Phái đấy.

    Hàn Mặc, Hàn Lập cùng nói:

    - Vâng, chúng thuộc hạ dù có chết cũng sẽ phải hoàn thành được nhiệm vụ Phó Giáo chủ giao cho.

    Diệp Trung Tâm phẩy tay, hai huynh đệ họ Hàn cùng bước ra ngoài, chính là để kêu gọi đệ tử trong giáo đến tập trung thực hiện nhiệm vụ của Phó Giáo chủ.

    Trong khi đó, Diệp Trung Tâm vẫn ngồi lại Bạch Y Tửu Lâu, nhấm nháp từng ngụm rượu. Dù cho có việc gấp của giáo, nhưng việc gì hắn đã thấy là xứng đáng với công sức của hắn thì hắn chắc chắc sẽ làm.

    Đấy là phong cách của Diệp Trung Tâm!

    …o0o…

    Hàn Mặc, Hàn Lập đem lệnh bài của Phó Giáo chủ đi khắp nơi quy tụ đệ tử trong giáo, đến chiều tối là hầu hết đệ tử của giáo đều đã có mặt ở Bạch Y Tửu Lâu chờ lệnh.

    Trong đám đệ tử của Bạch Giáo, ngoài Hàn Mặc và Hàn Lập ra còn có một người là thuộc hạ thân tín của Diệp Trung Tâm, y tên là Vương Minh Chính.

    Nhưng hiện tại, chẳng thấy y đứng trong hàng ngũ các đệ tử cả.

    Nhiều người cho rằng y thường ngày chỉ lẽo đẽo theo chân Diệp Trung Tâm để nịnh hót, rồi may mắn được liệt vào hàng ngũ những thuộc hạ thân tín, chứ thực ra tài cán chẳng có là bao, đến nay thấy trong giáo có chuyện hệ trọng, lại nguy hiểm đến tính mạng nên chẳng dám đến nhận lệnh mà trốn biệt đi luôn.

    Kỳ thực không phải là như vậy.

    Diệp Trung Tâm là người thế nào, chẳng lẽ họ còn chưa biết?

    Hắn là hạng người mù quáng, chịu tin vào những lời nịnh hót của các đệ tử hay sao?

    Lý do Vương Minh Chính không đến là vì Diệp Trung Tâm đã giao cho y một nhiệm vụ khác, cũng quan trọng không kém.

    Điều này ngoài y và Diệp Trung Tâm ra, không còn một ai khác được biết nữa.

    Lại nói, ở Bạch Y Tửu Lâu, khi đệ tử trong giáo đã có mặt đầy đủ rồi, Diệp Trung Tâm mới nói lớn:

    - Đệ tử trong giáo đều đã có mặt ở đây, có ai biết là vì chuyện gì không?

    Tất cả đồng thanh đáp:

    - Dù có phải nhảy vào nước sôi lửa bỏng, chúng thuộc hạ cũng sẽ cố gắng hoàn thành nhiệm vụ mà Phó Giáo chủ giao cho.

    Diệp Trung Tâm khẽ nhếch môi, trong lòng có chút tự bội phục mình. Chỉ trong một năm, từ hai bàn tay trắng, hắn đã gây dựng nên một giáo phái hùng mạnh và tập hợp được những đệ tử trung thành. Cho dù Giáo chủ mới là người đứng đằng sau, nhưng mọi công việc trong giáo và cả việc kết nạp, thu nhận đệ tử đều do mình hắn đảm đương, mọi mưu kế đều do hắn bày ra, nên có thể nói Bạch Giáo đều là của hắn. Thậm chí nếu bây giờ kêu gọi đệ tử đi theo phe hắn mà chống lại Giáo chủ, có khi cũng nắm được bảy, tám phần thắng.

    Nhưng hắn không thích như vậy.

    Diệp Trung Tâm, chỉ muốn đứng ở trung tâm, chứ không phải là kẻ đứng đằng sau giật dây.

    Diệp Trung Tâm, mới phải là cái tên mà mọi người đều biết tới, đều ngưỡng mộ, chứ không phải là con người bí ẩn giấu mặt!

    Trong lòng thì nghĩ vậy, bề ngoài, Diệp Trung Tâm nói:

    - Cách đây bốn hôm, ta có mời một đại anh hùng từ Trung Nguyên về, xem như khách quý. Vậy mà lại có người ám sát y, các ngươi nói xem, những kẻ đó có đáng chết không?

    Cả giáo nhao nhao:

    - Dám đụng vào khách quý của Phó Giáo chủ, thật là đáng chết.

    - Chúng đắc tội với giáo chúng ta, tội đáng chết ngàn vạn lần.

    - Phó Giáo chủ, hãy nói với chúng thuộc hạ, những kẻ to gan đó là ai?

    Diệp Trung Tâm ra hiệu im lặng, nói:

    - Các ngươi khỏi cần tìm đâu xa, chúng là những kẻ mới sáng sớm hôm nay bị quân triều đình áp giải về nha phủ của Đại La này đây, hiện tại chúng có lẽ đang nằm trong ngục tối.

    Các đệ tử im lặng như đang chờ tiếp Phó Giáo chủ nói gì, nhưng thực ra trong lòng mỗi kẻ lại có một suy nghĩ khác nhau.

    - Ngoài việc đắc tội với giáo chúng ta, chúng còn là những kẻ thù của Giáo chủ, thôi thì lần này ta cũng xin nói thật, lần này địch thân Giáo chủ truyền lệnh xuống là phải giết cho bằng được hai tên đó. Chúng còn sống ngày nào, là còn khiến Giáo chủ ăn không ngon, ngủ không yên.

    Nghe đến hai chữ “Giáo chủ”, toàn giáo lại đồng thanh hô:

    - Quyết làm theo lệnh của Giáo chủ và Phó Giáo chủ.

    Diệp Trung Tâm khẽ nhếch môi:

    - Giờ các ngươi hãy ở lại đây, ăn uống một bữa no nê đi, nghỉ ngơi xong xuôi, đúng canh hai đêm nay sẽ bắt đầu khởi hành. Nếu nhiệm vụ lần này thành công, chắc chắn sẽ trọng thưởng.

    Tất cả đệ tử lại đồng thanh hô:

    - Tạ ơn Phó Giáo chủ. truyện được lấy từ website tung hoanh

    Không biết từ lúc nào, rượu thịt đã được nấu nướng sẵn sàng, tiểu nhị chỉ có nhiệm vụ mang đồ ăn ra từng bàn mà thôi. Bạch Y Tửu Lâu hôm nay không tiếp khách.

    …o0o…

    Đã đến canh hai.

    Thường vào thời điểm này, mọi người đều đã ở trong nhà, đặc biệt là vào độ cuối thu, đầu đông, khi mà cái rét đã bắt đầu tấn công.

    Vậy mà ở ngoài đường vẫn có người.

    Mà lại còn rất nhiều là đằng khác.

    Đếm sơ sơ cũng phải trên dưới năm mươi người, trên tay ai cũng cầm binh khí, mặt mũi đằng đằng sát khí, cứ thế tiến thẳng đến đại lao của Đại La.

    Hai người lính canh cổng vừa thấy đoàn người hầm hầm bước đến, biết có chuyện chẳng lành, một người thì đứng ngoài ngăn cản, còn một người thì chạy vào trong nói với những người lính khác. Người lính đứng ngoài nói to:

    - Các người là ai, đêm hôm khuya khoắt thế này còn đến đại lao làm gì?

    Người đi đầu là Hàn Mặc chẳng nói năng gì, ngay lập tức đã vung song chưởng ra, tên lính kia trong người vốn không có nội lực hộ thể, lại bị đánh bất ngờ, sớm đã bị chưởng pháp của họ Hàn khuất phục, cả người văng về đằng sau trúng vào bức tường, thế nhưng chỉ bị ngất xỉu chứ chưa chết.

    Chẳng là lần này, dù có mang tiếng là cướp ngục, nhưng kỳ thực là giết kẻ tử tù. Hơn nữa sau việc này thì sẽ “cống nạp” cho tri phủ đại la một ít, nên cũng có thể nói là sẽ không truy cứu. Vậy nên, Diệp Trung Tâm có lệnh, ra tay với binh lính thì chỉ nên đả thương nhẹ, khiến họ trầy xước ngoài da chứ không được khiến ai trọng thương.

    Lại nói, từ phía trong đại lao, gần ba chục lính canh ngục bước ra. Một người có lẽ là thủ lĩnh trong số đó, bước lên đầu, nói:

    - Bọn đạo tặc các ngươi là ai, từ đâu mà tới?

    Hàn Mặc đứng lên phía trước, mỉm cười:

    - Xin lỗi vị huynh đài vì đã đánh thức huynh giữa đêm hôm thế này, nhưng quả thật chỗ của huynh có giữ hai người mà bọn ta đang cần.

    Người thủ lĩnh kia cũng khẽ nhếch môi:

    - Ra là đồng đảng của bọn chúng, vậy thì cũng đều đáng chết cả! Hôm nay, Lý Tự này phải cho bọn các ngươi một bài học.

    - Không biết vị huynh đài đây có biết đếm?

    Lý Tự tức giận:

    - Cái gì cơ?

    - Bọn ta có năm mươi bảy người, còn Lý huynh đây chỉ có chưa đến ba mươi, làm sao có thể đánh lại bọn ta đây. Thôi thì cứ giao hai người đó cho ta, đằng nào cũng là tử tù, ta đến đây là vì muốn giết bọn họ thôi chứ đâu phải là giải cứu gì đâu.

    Lý Tự hét:

    - Lý Tự ta tuy không phải đại cao thủ, cũng chẳng phải anh hùng võ lâm gì gì, nhưng cũng biết thế nào là phải trái, bọn các ngươi là đạo tặc đến cướp ngục, chống lại triều đình, tội đáng muôn chết. Bản thân ta nói là làm, hôm nay ta phải dạy cho các ngươi một bài học.

    Nói rồi, vác thanh đao trong tay xông đến chỗ của Hàn Mặc, họ Hàn vốn thiên về nội lực, không quen cận chiến, nên lập tức vận công vung song chưởng về phía Lý Tự. Đạo kình lực của Hàn Mặc đụng thanh đao trong tay Lý Tự như song đao gặp nhau, phát ra một tiếng “keng” rất to.

    Lý Tự đụng phải chưởng lực của Hàn Mặc, chống đỡ không nổi, buộc phải lùi về.

    Bỗng từ đâu có tiếng ha hả cười:

    - Lý huynh đây quả là trang anh hùng, tiểu đệ này tuy võ công không gọi là cao siêu gì, nhưng cũng xin được trợ giúp huynh chống lại kẻ thù.

    …o0o…


  4. #14
    Ngày, tháng tham gia
    Aug 2007
    Bài Gởi
    3,190
    Thanks
    85
    Thanked 777 Times in 595 Posts
    Người Mở Đề Tài

    Mặc Định



    CHƯƠNG 13 : TRƯỚC CỔNG ĐẠI LAO


    Lời nói vừa rồi vốn là của Thiết Lưu, đi bên cạnh y còn có người em trai là Thiết Vong, Phó Bang chủ Phong Lưu Bang Hoàng Thanh Phong, và còn có cả Bang chủ Nữ Nhân Bang Trần Ngọc Huyền. Tất cả bọn họ vốn đang thực hiện lời hứa với Dương Lâm, đó là túc trực bảo vệ Hồ Ngọc Phiến và Thạch Bạch Hách. Hai người dù đã vào tù, được binh lính kiểm soát, nhưng họ vẫn không yên tâm, mà luôn cho đệ tử ngày đêm theo dõi, quả nhiên, lời dự đoán đã thành sự thực.

    Tất nhiên không chỉ có bọn họ, từ bốn phía, đệ tử của Nữ Nhân Bang và Phong Lưu Bang đều đã xuất hiện. So với đệ tử của Bạch Giáo thì còn đông hơn gấp bội. Cũng phải, lần này Bạch Giáo chỉ cử ba phần đệ tử đến thực hiện nhiệm vụ, số còn lại đều đang ở rải rác khắp Đại Cồ Việt, muốn triệu tập ít nhất phải mất năm ngày. Trong khi đó, Hoàng thanh Phong và Trần Ngọc Huyền đều đã huy động toàn bộ đệ tử trong bang. Số lượng có chênh lệch cũng không phải là khó hiểu.

    Hàn Mặc, Hàn Lập thấy quân mình yếu thế hơn rõ rệt nhưng vẫn không lo lắng. Hàn Mặc khẽ mỉm cười, đáp:

    - Không biết vị huynh đài vừa nói tên họ là gì?

    Thiết Lưu cười:

    - Ta là Thiết Lưu, chỉ là một kẻ cục cằn thô lỗ không tên tuổi gì, sao có thể sánh ngang với Hàn đại hiệp đây được.

    Hàn Mặc “à” một tiếng:

    - Ra là Thiết Lưu đại hiệp, nghe danh đã lâu. Vậy người bên cạnh đại hiệp đây là Thiết Vong đại hiệp.

    Thiết Vong chỉ đáp gọn:

    - Chính ta.

    - Hôm nay được gặp mặt đầy đủ các vị anh hùng, thật là vinh hạnh cho tại hạ quá.

    Dừng một lúc, Hàn Mặc lại nói:

    - Vậy nhưng tất cả có bao nhiêu người như vậy, cùng xông vào bắt nạt chúng ta thì thật chẳng xứng với hai chữ “anh hùng”.

    Thiết Lưu nói:

    - Vậy theo ngươi, thế nào mới được coi là anh hùng đây?

    Hàn Mặc đáp:

    - Một chọi một, phân tài cao thấp.

    Thiết Lưu lại mỉm cười:

    - Vậy chứ ngươi đem hơn năm mươi đệ tử đến uy hiếp ba mươi lính canh ngục như vậy thì lại xứng đáng được gọi là anh hùng hay sao?

    Lý Tự im lặng từ trước, giờ cũng đã lên tiếng:

    - Càm ơn hai vị đại hiệp họ Thiết cùng các anh hùng đã tới đây giúp sức, nhưng đây vốn là việc của những lính canh chúng tôi. Nếu như đến việc canh giữ tù nhân còn không làm được, sau này nếu bị đồn ra ngoài thì chúng tôi còn mặt mũi nào mà nhìn người khác nữa.

    Thiết Lưu mìm cười:

    - Nói như Lý đại hiệp đây thì, những kẻ cả gan dám đột nhập đại lao là người trong giang hồ. Nếu như chuyện này đồn ra ngoài, chẳng phải toàn bộ nhân sĩ võ lâm chúng tôi sẽ bị gọi là “phản tặc” hay sao? Chúng tôi đến đây cốt chỉ là để rửa cái mối oan đó mà thôi.

    Lý Tự biết không thể nói lại với Thiết Lưu, đành ngậm miệng lại, dù sao y vẫn muốn hoàn thành tốt nhiệm vụ mà tri phủ đại nhân giao cho hơn là giữ cái “khí phái anh hùng”. Lời vừa rồi nói ra, chỉ là muốn chứng minh cho những kẻ trước mặt rằng : Lý Tự không phải là kẻ yếu đuối phải trông chờ sự giúp đỡ người khác, mà đơn thuần chỉ là bất đắc dĩ mà thôi.

    Nghĩ thông suốt rồi, Lý Tự cũng truyền lệnh cho các anh em dưới quyền chuẩn bị hợp sức cùng đám Thiết Vong, Thiết Lưu kia đánh tan đệ tử của Bạch Giáo.

    Hàn Mặc cười:

    - Các ngươi ỷ đông hiếp yếu, lấy trăm địch mười như vậy, sau này không sợ thiên hạ sẽ cười chê hay sao?

    Thiết Vong hình như đã hết kiên nhẫn, quát lên:

    - Không cần biết sau này thiên hạ sẽ cười chê bọn ta thế nào, nhưng quyết không để ngươi động đến hai người trong nhà lao kia đâu!

    Nói đoạn, vung kiếm hướng thẳng phía trước mà xuất chiêu. Đệ tử Nữ Nhân Bang và Phong Lưu Bang thấy y tiên phong dẫn đầu như vậy, cũng theo đó mà xông tới. Đám lính canh ngục thấy bên kia tấn công, cũng liền động thủ theo.

    Đệ tử Bạch Giáo vốn đang ở thế thượng phong, giờ bị áp đảo về mặt quân số, trong lòng ai cũng cảm thấy hoang mang. Hàn Lập biết điều đó, vội đánh mắt với Hàn Mặc. Cả hai cùng nói:

    - Đám đệ tử chúng ta, phần lớn trước kia là không có gì mưu sinh. Nhờ có Giáo chủ và Phó Giáo chủ mà ta có cơm để ăn, áo để mặc. Giờ Giáo chủ có điều muốn chúng ta thực hiện, sao chỉ vì cái số lượng nhỏ nhoi phía trước mà chùn bước được?

    Đệ tử Bạch Giáo như được tiếp thêm sức mạnh, đồng thanh hô:

    - Quyết sống chết vì Giáo chủ.

    Rồi một nửa thì cầm binh khí xông về phía của đám người Thiết Vong, Thiết Lưu, một nửa thì tấn công lính canh. Thế trận đã lại cân bằng.

    Lại nói, Bốn người Hoàng Thanh Phong, Trần Ngọc Huyền, Thiết Vong và Thiết Lưu giao đấu cùng với hai anh em họ Hàn. Một bên thì dùng kiếm, một bên thì lại thiên về nội lực và chưởng pháp. Vốn khi Hàn Mặc một mình xuất chiêu thì khó ai có thể lại gần, nay lại được người em là Hàn Lập trợ giúp nội lực, lại càng khiến chưởng lực của Hàn Mặc thêm phần cương mãnh.

    Sáu người cứ thế giằng co nhau mãi, vẫn chưa một ai đả thương được ai.

    Nhưng đám đệ tử của Bạch Giáo sớm đã bị thất thế, số lượng chênh lệch như vậy, bị dồn vào chân tường cũng là lẽ thường tình.

    Hàn Mặc, Hàn Lập buộc lòng phải lùi về phía sau, tạm gác lại không giao đấu với bốn người kia nữa mà trợ giúp các huynh đệ trong giáo.

    Lợi dụng điều này, cả bốn người Thiết Lưu, Thiết Vong, Hoàng Thanh Phong và Trần Ngọc Huyền vốn không hẹn trước mà cùng xuất kiếm về phía hai người.

    Đúng lúc này, không hiểu từ đâu xuất ra một chưởng lực vô cùng cương mãnh, đánh vào bốn thanh kiếm trên tay bốn người, khiến họ phải giật mình mà thoái lui.

    Từ trên một mái nhà, xuất hiện hai người. Họ đều mặc một bộ y phục màu nâu nhạt, phía chính giữa áo có thêu hình một con cá sấu rất lớn.

    Là người của Ngạc Ngư Bang.

    “Chẳng lẽ đệ tử Ngạc Ngư Bang cũng đến đây để trợ giúp Bạch Giáo? Nếu vậy thì nguy thật rồi.” Trong lòng Hoàng Thanh Phong có chút hoang mang, biết người vừa xuất chiêu là một đại cao thủ, cũng không dám manh động, chỉ ôm quyền hướng tới hai người đó mà hỏi:

    - Không biết quý tánh đại danh của hai vị đây là…

    Một người là Phong Lãnh, còn người kia…

    - Ta tên là Lộ Phong, Phó Bang chủ của Ngạc Ngư Bang.

    Bốn người kia thất kinh, tuy Ngạc Ngư Bang là bang phái của Trung Nguyên, cũng không phải quá có địa vị quá cao trong giang hồ, nhưng hai người Phó Bang chủ và Bang chủ lại rất nổi tiếng. Võ công của hai người nghe nói không thua kém gì chưởng môn Đinh Tiên Phái của Đại Cồ Việt là Đinh Thanh Lân.

    Đinh Tiên Phái là thế nào, võ công của Tứ Đại Hộ Pháp là thế nào, ai hẳn cũng rõ. Vậy mà Đinh Thanh Lân còn là Chưởng môn, chắc hẳn võ công phải xuất chúng, một mình có thể địch lại trăm người.

    Lộ Phong lại còn được sánh ngang bằng với Đinh Thanh Lân, vậy thì bốn người sao có thể chống đỡ nổi đây?

    Lộ Phong thấy ánh mắt ngưỡng mộ kèm theo một chút kính sợ của mọi người nhìn mình như vậy nhưng trong lòng cũng không hề có ý định giương oai giễu võ, tự cao tự đại, mà vẫn điềm tĩnh nói:

    - Tại hạ đến đây mà không báo trước, mong Lý đại hiệp lượng thứ.

    Lý Tự tuy chưa nghe danh Lộ Phong, nhưng khi thấy y đến mà tất cả mọi người cùng dừng tay thì cũng biết đây là một đại cao thủ, nên không dám mang cái “khí phái anh hùng” của mình ra, chỉ dám nói:

    - Lộ… Lộ đại hiệp quá lời rồi.

    Lộ Phong khẽ mỉm cười, rồi cũng quay sang bốn người Thiết Vong, Thiết Lưu, Hoàng Thanh Phòng và Trần Ngọc Huyền mà khẽ nói:

    - Bốn vị đây đều là anh hùng ở đời, tại hạ không hiểu lẽ đời, lại đắc tội với bốn vị, thật tình xin lỗi.

    Bốn người đều giật mình mà nói:

    - Lộ đại hiệp đây đến mà chúng tôi không tiếp đón, mới thật là đáng trách.

    Lộ Phong lại nói:

    - Hôm nay, tại hạ đến đây vốn là vì người của Bạch Giáo. Phó Giáo chủ vốn đã có lời muốn nhờ giúp giải vây cho họ, tại hạ đã nhận lời rồi. Tại hạ lại không thích làm kẻ thất hứa, nên mong các vị đây mở lòng khoan dung mà để cho các đệ tử trong Bạch Giáo được an toàn mà trở về.

    - Chuyện… chuyện này…

    Lý Tự lúng búng, y vốn sắp thắng rồi, giờ lại vì một người mình chưa biết tên mà tha cho mấy tên phản tặc này, trong lòng vốn đã không đồng ý. đọc truyện mới nhất tại truyen dich . info

    - Sao? Các vị không cho? – Lộ Phong cười lạnh. – Thiết nghĩ các vị đây đều là anh hùng ở đời, sao lại so đo chuyện vặt vãnh này cơ chứ. Tại hạ vốn không muốn động tay động chân làm mất hòa khí.

    - Không… ý chúng tôi không phải vậy. – Thiết Lưu toát mồ hôi lạnh, cái bản lĩnh anh hùng của y cùng với mấy người khác đều đã bay đi đâu mất.

    Lộ Phong mỉm cười thân thiện:

    - Nói như vậy là các vị đồng ý?

    - Chúng… chúng tôi…

    Thiết Vong chưa kịp dứt lời, Lộ Phong đã nói:

    - Các ngươi vốn là đệ tử Bạch Giáo, Phó Giáo chủ luôn quan tâm tới các ngươi. Nay được lệnh trở về an toàn, sao còn đứng đó làm gì?

    Y vốn đã dùng nội lực để truyền âm, khiến cho thanh âm của y vọng ra rất to, ai cũng thấy lỗ tai bùng bùng.

    Đệ tử Bạch Giáo vốn đang bị dồn chân tường, nay có được đường thoát, ai nấy cũng vui mừng. Những người còn khỏe mạnh dìu đỡ những người bị thương bước đi, hướng về Bạch Y Tửu Lâu mà tiến.

    Lộ Phong ôm quyền hướng tới đám lính canh và đệ tử Nữ Nhân Bang, Phong Lưu Bang mà nói:

    - Việc đã xong, tại hạ xin cáo từ.

    Không để ai nói gì thêm, y cùng với Phong Lãnh phóng người trên những mái nhà, thoắt cái đã chẳng thấy thân ảnh. Quả xứng đáng với ba chữ “đại cao thủ”.

    Đám người Hoàng Thanh Phong, Trần Ngọc Huyền và anh em họ Thiết thấy mình không còn việc gì nữa, cũng gọi đám đệ tử trở về. Đám Lý Tự thì khiêng người lính canh ban nãy bị đả thương vào trong mà chữa trị.

    Cũng may trong trận chiến này, mọi người đều không dùng toàn lực, nên tất cả chỉ đều bị kiếm đâm bị thương, chứ không đến nỗi mất mạng. Còn đám lính canh thì khỏi phải nói, thậm chí còn chẳng ai bị thương. Lý Tự nhận thấy như vậy, lại sợ cao thủ Lộ Phong ban nãy, nên sớm đã có ý định giấu nhẹm chuyện này, không truy cứu. Vì thế, việc này, ngoài người trong cuộc ra, cũng chẳng còn ai biết.

    …o0o…

  5. #15
    Ngày, tháng tham gia
    Aug 2007
    Bài Gởi
    3,190
    Thanks
    85
    Thanked 777 Times in 595 Posts
    Người Mở Đề Tài

    Mặc Định


    Chương 14 : HUYNH ĐỆ NĂM XƯA





    Đám người Bạch Giáo khi đi thì đầy khí phách, hũng dũng như một đạo quân bách chiến bách thắng, khi về thì trông lại thật thảm hại.

    Lộ Phong chạy trên mấy cái mái nhà được một lúc, rồi cũng đáp xuống mặt đất, nói với Hàn Mặc:

    - Hàn đại hiệp, ta có lời này muốn đại hiệp gửi tới Phó Giáo chủ của đại hiệp.

    Hàn Mặc nói:

    - Lộ đại hiệp, không cần phải khách khí như vậy, có gì đại hiệp cứ nói. Nếu có thể giúp được, tại hạ nhất định sẽ cố hết sức.

    Lộ Phong nói:

    - Ta trước giờ vốn không thích vòng vo, xin nói thẳng, ta nghĩ Ngạc Ngư Bang chúng ta với Bạch Giáo, có lẽ sau này, ai đi đường nấy, không liên quan gì đến nhau nữa.

    Hàn Mặc sửng sốt:

    - Sao? Lộ đại hiệp… Chẳng phải Đinh Tiên Phái là kẻ thủ giết Hộ Pháp của quý bang sao?

    - Việc của Ngạc Ngư Bang, ta và Bang chủ tự khắc sẽ có cách giải quyết, không cần người ngoài phải hỗ trợ. Còn việc của Bạch Giáo, ta thấy cũng không cần sự giúp đỡ gì từ Ngạc Ngư Bang cả. Có lẽ đây là giải pháp đúng đắn nhất.

    Hàn Mặc nhất thời không thể nói gì được, y không có được cái miệng lưỡi giảo hoạt như Diệp Trung Tâm.

    - Vậy là từ bây giờ, Bạch Giáo và Ngạc Ngư Bang, nước sông không phạm vào nước giếng, mỗi người một ngả. Cũng không còn sớm nữa, ta phải có việc, xin cáo từ.

    Chẳng chờ Hàn Mặc chào lại, Lộ Phong đã nhanh chóng rời đi, thân ảnh của y quá nhanh, khiến cho họ Hàn còn chưa biết nghĩ ra sao thì bóng của y đã khuất rồi.

    Đi được một đoạn, Phong Lãnh dừng lại hỏi Lộ Phong:

    - Phó Bang chủ, Bạch Giáo có ý tốt muốn giúp đỡ chúng ta, sao người lại từ chối.

    Lộ Phong lạnh lùng nói:

    - Ngươi thì biết cái gì chứ, Bạch Giáo đang muốn mượn tay chúng ta để đánh đổ Đinh Tiên Phái đấy.

    - Dù sao kẻ thù chung của cả hai đều là Đinh Tiên Phái mà.

    Lộ Phong “hừ” một tiếng:

    - Kẻ giết Bạch Hộ Pháp còn chưa biết là ai, mà ngươi đã dám cho Đinh Tiên Phái là kẻ thù? Ta thấy, Diệp Trung Tâm lại giống hung thủ hơn đấy.

    Y dừng một lúc rồi cuối cùng cũng buông lỏng người:

    - Tốt nhất là cứ nghe theo lời ta, sau này điều tra rõ khắc biết, vội vàng thì sẽ mang họa vào thân đấy.

    Phong Lãnh biết rằng có nói gì đi chăng nữa thì cũng không thể thay đổi được ý kiến của Phó Bang chủ, nên đành ngậm miệng mà đi cùng Lộ Phong, không dám nói thêm nửa lời nữa.

    …o0o…

    Dương Lâm cưỡi ngựa không kể ngày đêm, cuối cùng chỉ sau một ngày cũng đã trở về kinh đô Hoa Lư.

    Địa điểm đầu tiên mà y nghĩ tới, đó chính là căn nhà gỗ xộc xệch.

    Y quay sang nói với bốn vị bằng hữu của mình:

    - Được rồi, các huynh cũng đã mệt rồi, hãy tìm một quán nào đó ăn uống nghỉ ngơi đi, khi nào cần, ta sẽ tìm các huynh.

    Bốn người đồng thanh:

    - Vậy, xin cáo từ.

    Dương Lâm nhìn theo bóng bốn người cưỡi ngựa đi khỏi.

    Trong mắt của y hiện tại chỉ có một người.

    Một người mà Đinh Thanh Lân, sư phụ của y rất muốn gặp.

    …o0o…

    Dương Lâm đã đến được căn nhà gỗ, đại bản doanh của Đinh Tiên Phái.

    Như thường lệ, trong nhà, luôn có đến hơn chục người đứng túc trực bảo vệ.

    Thấy Dương Lâm, tất cả cùng ôm quyền chào:

    - Dương huynh đệ! Huynh đã trở lại, Chưởng môn đang chờ huynh đấy, mau vào tiếp kiến đi.

    Dương Lâm cũng ôm quyền chào lại:

    - Ta đi, cũng nhớ các vị huynh đệ lắm. Đợi ta làm xong việc, sẽ ngồi lại cùng uống rượu nói chuyện, ôn lại chuyện xưa.

    Cả đám nháo nhào:

    - Hay lắm, hay lắm, đối tửu với Dương huynh đệ luôn là một việc rất thống khoái, bọn ta trước giờ vẫn mong được một lần nữa…

    Bỗng từ trong phòng có tiếng ho, cả bọn đệ tử đứng canh lập tức ngừng nói.

    - Có lẽ Dương huynh đệ nên vào trong. – Một tên trong số đó nói, khuôn mặt lại trở về nghiêm túc.

    Dương Lâm khẽ mỉm cười, rồi cũng mở cánh cửa phía bên trái bước vào phòng.

    Bên trong chính là sư phụ của y, Đinh Thanh Lân.

    Dương Lâm thấy ông, lập tức quỳ xuống, cung tay chào:

    - Sư phụ!

    Đinh Thanh Lân mỉm cười hiền từ:

    - Dương Lâm, con đã về. Lại đây nào.

    Dương Lâm đứng dậy, đến bên cạnh ông, nói:

    - Sư phụ, sư phụ vẫn khỏe chứ? Con đi biền biệt suốt ba tháng như vậy…

    Đinh Thanh Lân phẩy tay:

    - Là do Mộc sư thúc của con cả thôi, y muốn cái ghế chưởng môn này từ lâu rồi, lại ngại thực lực của con, nên phải viện cớ mà đuổi con ra khỏi sư môn.

    Dương Lâm nói:

    - Con thì làm gì có thực lực gì, sư phụ và mọi người đã đề cao con quá rồi. Võ công con không cao, lại chẳng có mưu trí gì, sao lại phải ngại thực lực của con chứ.

    Đinh Thanh Lân cười lớn:

    - Con vẫn chưa biết khả năng tiềm tàng trong con là gì sao?

    Dương Lâm khẽ lắc đầu:

    - Xin sư phụ chỉ giáo.

    - Đó là khả năng kết bạn và kêu gọi người khác giúp đỡ. Về khoản này, không một ai trong thiên hạ có thể bằng con. Con đã thấy rồi đấy, trong ba tháng sống ở vùng biên cương, con đã kết giao được với rất nhiều bằng hữu, còn khiến họ sẵn sàng vào sinh ra tử vì con nữa.

    Dương Lâm mỉm cười:

    - Chỉ là bạn cùng uống rượu, đâu có như sư phụ nghĩ.

    Đinh Thanh Lân thở dài:

    - Đừng tự hạ thấp mình như vậy, ta thực sự biết khả năng của con đến đâu mà.

    Đinh Thanh Lân dừng một lúc rồi nói:

    - Ta mới nghe trong thiên hạ vừa có một tin chấn động, đó là Trần Chấn và một cao thủ của Trung Nguyên đã bị giết ở thành Thăng Long, sư thúc và đệ tử Thạch Bạch Hách của phái ta bị nghi ngờ là kẻ sát nhân.

    Dương Lâm đáp:

    - Con đã nhờ người khác lo ổn thỏa cho hai người bọn họ rồi, tạm thời không một ai có thể động tới họ được.

    - Có chắc không?

    Đột nhiên khuôn mặt của Đinh Thanh Lân lại trở về nghiêm túc.

    - Ta mới nhận được tin, Hồ sư thúc của con đã bị quan phủ bắt tống vào đại lao rồi.

    Dương Lâm ngạc nhiên:

    - Sao? Sư phụ nói…

    Đinh Thanh Lân thở dài:

    - Ta hiểu ý của con mà, trước giờ nước sông không phạm nước giếng, đột nhiên triều đình lần này lại bắt Hồ sư thúc, hẳn là có uẩn khúc.

    Hai thầy trò nhìn nhau, rồi cùng cười lớn.

    - Không ngờ… thật không ngờ hai thầy trò ta lại cùng chung một suy nghĩ.

    Đinh Thanh Lân cười được một lúc, rồi cũng thở dài:

    - Không ngờ, Đinh Tiên Phái lại mất thêm một cánh tay. Ta thì không sao… nhưng con… Đến thời con làm Chưởng môn, sẽ chỉ có mình Lý sư thúc giúp đỡ thôi, con có làm được không?

    Dương Lâm vội nói:

    - Sư phụ, người còn khỏe mạnh, sao con lại có thể giành lấy ngôi vị Chưởng môn của người được.

    Đinh Thanh Lân im lặng một hồi lâu, rồi cũng nói:

    - Thôi, đã muộn rồi đấy, con hãy đi đi, hãy gặp người đó đi. Hãy coi như… là lời cầu xin cuối cùng của đời ta.

    Dương Lâm vội nói:

    - Sư phụ… sư phụ nói gì vậy? Người đã có lệnh, sao con dám trái.

    Đinh Thanh Lân lại thở dài:

    - Mệnh lệnh gì ở đây chứ, con hãy coi như đây là thực hiện một lời hứa đi.

    Dương Lâm đứng trầm ngâm không nói gì.

    - Ta biết, việc này… thật là làm khó con quá. Nhưng vì tương lai của Đinh Tiên Phái, vì cơ nghiệp của hơn năm trăm đệ tử trong phái, con phải làm điều này thôi.

    Dương Lâm khẽ nói:

    - Con hiểu.

    Đinh Thanh Lân khẽ cười:

    - Con hiểu được là tốt.

    Dương Lâm trầm ngâm một lúc, rồi nói:

    - Sư phụ, vậy con đi.

    Đinh Thanh Lân mỉm cười:

    - Vậy mới đúng là học trò giỏi của ta chứ.

    …o0o…

    Ở Đại La, không ai là không biết đến Bạch Y Tửu Lâu, là tửu quán lớn nhất ở Đại Cồ Việt này, cũng là tửu quán có uy tín nhất trên giang hồ.

    Còn ở Hoa Lư, tửu quán lớn nhất lại là Đinh Tửu Lâu, vốn thuộc quyền sở hữu của Đinh Tiên Phái, phần lớn người uống rượu ở đây đều là dân giang hồ, hoặc là con nhà quyền thế. Ở trong quán chưa từng xảy ra một vụ xô xát nào, đơn giản vì bản thân chủ quán cũng là một cao thủ võ lâm, bất cứ ai nhìn vào cũng phải dè chừng, chứ đừng nói là đánh lộn ngay trước mặt chủ quán.

    Hiện tại, trong quán chỉ có một người.

    Cả quán hôm nay đã được người đó trả tiền bao hết, không một ai có thể vào quán uống rượu, đơn giản vì xung quanh đã có binh lính đứng canh gác.

    Ai mà lại có khả năng điều động quân triều đình đến canh gác, ngăn không cho người khác vào quán?

    Người đang uống rượu đó, hiển nhiên là đương kim hoàng thượng, Lý Công Uẩn.

    Vừa uống, ngài vẫn còn ngâm mấy câu thơ:

    - Hoa gian nhất hồ tửu,
    Độc chước vô tương thân.
    Cử bôi yêu minh nguyệt,
    Đối ảnh thành tam nhân.
    Nguyệt ký bất giải ẩm,
    Ảnh đồ tùy ngã thân… (*)

    Bỗng từ phía sau có tiếng nói:

    - Rượu ngon cốt ở bạn rượu, vị huynh đài đây uống rượu một mình, hẳn là rất nhàm chán, hay là hãy để ta đến uống cùng. Huynh thấy có được không?

    Lý Công Uẩn không quay lại, chỉ khẽ mỉm cười:

    - Dương huynh đệ, đệ đã đến đó à?

    Người vừa đến quả đúng là Dương Lâm. Chỉ có điều y còn đang bị mấy người lính chặn họng không cho bước vào.

    - Đây là bằng hữu của ta, các ngươi không cần phải ngăn cản. – Lý Công Uẩn nói.

    Đám binh lính “Tuân lệnh” một tiếng, rồi cũng thả Dương Lâm ra. Họ Dương mỉm cười bước tới gần Lý Công Uẩn, quỳ xuống đất, hai bàn tay hướng về phía trước và áp xuống sàn, dập trán lên đầu ngón tay, lấy đủ hơi rồi cất cao giọng nói::

    - Thảo dân xin tham kiến hoàng thượng.

    Lý Công Uẩn chợt cười lớn:

    - Đến cả đệ cũng đã thay đổi như vậy rồi sao? Ta tuy là vua, nhưng vẫn là huynh đệ tốt năm xưa của đệ mà. Nào nào, lại đây, hai chúng ta hãy cùng đối tửu ngâm thơ nào.

    …o0o…

    (*) : là một đoạn trích trong bài Nguyệt hạ độc chước kỳ 1 của thi tiên Lý Bạch, nguyên văn cả bài như sau :
    Hoa gian nhất hồ tửu,
    Độc chước vô tương thân.
    Cử bôi yêu minh nguyệt,
    Đối ảnh thành tam nhân.
    Nguyệt ký bất giải ẩm,
    Ảnh đồ tùy ngã thân.
    Tạm bạn nguyệt tương ảnh,
    Hành lạc tu cập xuân.
    Ngã ca nguyệt bồi hồi,
    Ngã vũ ảnh linh loạn.
    Tỉnh thì đồng giao hoan,
    Tuý hậu các phân tán.
    Vĩnh kết vô tình du,
    Tương kỳ mạc Vân Hán.
    Tạm dịch (Bản dịch của Hải Đà) :

    Vườn hoa với bầu rượu
    Không bạn, uống mình ta
    Mời trăng cùng nâng chén
    Với bóng nữa thành ba
    Trăng nào đâu biết uống
    Bóng theo ta mặn mà
    Cùng trăng bên cạnh bóng
    Vui xuân thật thiết tha
    Trăng mơ nhìn ta hát
    Ta múa, bóng nghiêng qua
    Cùng vui khi tỉnh rượu
    Hết say người chia xa
    Kết thân tình thắm thiết
    Hò hẹn bến Ngân qua



  6. #16
    Ngày, tháng tham gia
    Aug 2007
    Bài Gởi
    3,190
    Thanks
    85
    Thanked 777 Times in 595 Posts
    Người Mở Đề Tài

    Mặc Định


    CHƯƠNG 15 : MỘC, LÝ GIAO TRANH





    Dương Lâm cười, rồi đứng dậy kéo ghế ngồi gần Lý Công Uẩn. Ngài rót từ trong vò ra một bát rượu, đưa đến cho họ Dương:

    - Lâu lắm huynh đệ ta không uống, nào, hãy cạn một ly nào.

    Dương Lâm nhận lấy, uống cạn, không bỏ sót một giọt nào.

    - Đã lâu lắm rồi, đại ca. Sơ sơ cũng đã mười năm.

    Lý Công Uẩn gật gù:

    - Mười năm, không phải sơ sơ, mà là chính xác mười năm. Cũng vào ngày này, cách đây mười năm…

    Dương Lâm uống cạn bát rượu, rồi thở dài:

    - Mười năm trước, đệ thua cược đám bạn, nên mới bị bắt phải uống rượu. Còn nhỏ tuổi như vậy, mà đó lại là lần đầu, đệ thật sự uống không trôi. Cũng may có huynh…

    Khác với Dương Lâm uống cạn từng bát, từng bát một, thì Lý Công Uẩn lại có cách uống rượu khác hẳn. Nói đúng hơn, ngài đang thưởng rượu, nhâm nhi từng ngụm, thưởng thức cái tinh túy của rượu. Trông ngài rất có phong thái của một vị vua.

    - Huynh không chỉ dạy đệ cách uống rượu, đọc đệ những bài thơ Đường hay, mà còn nói cho đệ những chân lý đích thực của cuộc sống. Nói thật, kể từ khi gặp huynh, đệ đã trở thành con người khác hẳn, không chỉ còn cái suy nghĩ trẻ thơ nữa, đám bạn nhỏ tuổi cũng dần xa lánh đệ chi vì có những suy nghĩ quá khác người. Kỳ thực nó đâu phải khác người chứ, chỉ là già trước tuổi thôi.

    Dương Lâm nói xong, lại nốc thêm một bát rượu, mặt y đỏ lừ, xem chừng đã say quá rồi. Nhưng y vẫn chưa dừng.

    - Đệ say quá rồi đấy. – Lý Công Uẩn nói.

    Dương Lâm vẫn uống, một lúc sau lại cười:

    - Đệ phải cảm ơn huynh, tuy rằng đệ mất một đám bạn trẻ ngây dại không hiểu chuyện, nhưng lại làm quen được với một người huynh đệ già dặn, hơn đệ những mười ba tuổi. “Rượu ngon cốt ở bạn rượu”, cuộc đời của đệ chưa bao giờ uống rượu được ngon như thế.

    Ngừng một lúc, y dường như đã trấn tĩnh lại, mỉm cười nói:

    - Đại ca, đệ phải chúc mừng huynh vì vừa mới thu nhận được một đại cao thủ làm thuộc hạ dưới trướng.

    Lý Công Uẩn còn đang nâng chén rượu định uống, nhưng vừa nghe câu nói của Dương Lâm đã dừng lại nói:

    - Dương huynh đệ, đệ nói gì vậy?

    Dương Lâm không trả lời câu hỏi của Lý Công Uẩn mà nói to:

    - Sư thúc đâu rồi, sao còn chưa ra?

    Từ phía trong gian nhà, có người xuất hiện.

    Đó đúng là Hồ Ngọc Phiến!

    Hồ Ngọc Phiến mỉm cười:

    - Ngươi biết từ bao giờ vậy?

    - Người trong giang hồ và triều đình trước giờ vốn không xen vào chuyện của nhau, sao đột nhiên mấy ngày hôm nay lại cao hứng bắt sư thúc vào đại lao? Chắc hẳn là có uẩn khúc.

    Dương Lâm mỉm cười:

    - Có hai khả năng, một là người của Bạch Giáo cấu kết với quan tri phủ. Nhưng triều đình vốn không ưa Bạch Giáo, khả năng này chắc chắn sẽ bị loại trừ, vậy là chỉ còn…

    Hồ Ngọc Phiến thở dài:

    - Dương Lâm, ngươi quả thực rất thông minh. Giờ ta đã hiểu vì sao Chưởng môn lại chọn ngươi là truyền nhân, tại sao Chưởng môn lại chỉ nhận một mình ngươi làm đồ đệ.

    Dương Lâm chỉ vào Lý Công Uẩn, cười:

    - Có lẽ là nhờ những buổi đối tửu với đại ca đây.

    Lý Công Uẩn cũng cười:

    - Dương huynh đệ lại đề cao ta quá rồi.

    Hồ Ngọc Phiến mỉm cười, cung kính nói với nhà vua:

    - Thảo dân thấy có học cả đời cũng không bằng được hai người.

    Rồi cả ba lại cùng cười sảng khoái.

    Bỗng, ở bên ngoài có một đệ tử Đinh Tiên Phái hớt hả chạy vào trong:

    - Trần sư huynh, Trần sư huynh đâu rồi?

    Dương Lâm thấy người đệ tử đó, vội nói:

    - Vị huynh đệ này, tìm Trần huynh làm gì?

    Tên đệ tử đó thở hổn hển, đáp:

    - Là… là Dương huynh đó ư? Hay lắm, Dương huynh cũng ở đây, vậy thì… trong phái đang có chuyện, Dương huynh mau về ngay đi, ta còn phải đi báo với những người khác.

    Y nói xong, cũng không để ý xem đám binh lính bên ngoài đang chạy vào chuẩn bị “dạy cho y một bài học”, lập tức sử dụng khinh công, phóng mình ra bên ngoài, sớm chốc đã chẳng thấy bóng.

    - Khinh công tuyệt lắm! – Lý Công Uẩn trầm trồ. – Ngọc Phiến, ngươi có biết đó là ai không?

    Hồ Ngọc Phiến tâu:

    - Bẩm hoàng thượng, đó là Vương Cung, một trong năm đệ tử của Lý Văn Lâm.

    Lý Công Uẩn ngạc nhiên mỉm cười:

    - Ta nghe Lý Văn Lâm là đại hộ pháp của Đinh Tiên Phái, võ công vô cùng cao cường, mà lại chỉ nhận có năm đệ tử, vậy năm người đó hẳn đều phải là các đệ tử xuất chúng.

    Dương Lâm cười:

    - Đại ca nói đúng rồi đó, năm đệ tử của Lý sư thúc đều rất giỏi khinh công, kiếm pháp cũng hơn người. Lý sư thúc thật biết cách dạy người.

    Đúng lúc ấy, từ trong gian nhà, lại xuất hiện một người nữa. Người này chính là chủ quán của Đinh Tửu Lâu, tên là Trần Minh, người vừa được Vương Cung gọi.

    Cũng như Dương Lâm, Trần Minh thi hành lễ với Lý Công Uẩn:

    - Thảo dân Trần Minh xin được bái kiến hoàng thượng.

    - Miễn lễ, miễn lễ.

    - Tạ ơn hoàng thượng.

    Trần Minh tâu:

    - Bẩm hoàng thượng, thảo dân có việc phải đi, không thể đón tiếp hoàng thượng chu đáo, mong người xá tội.

    Lý Công Uẩn mỉm cười không đáp lời của Trần Minh, mà chỉ nói với Dương Lâm:

    - Dương huynh đệ, đệ cũng nên đi. Mà… đệ có cần sự trợ giúp không, ta sẽ cử Hồ Ngọc Phiến…

    Dương Lâm vội nói:

    - Đại ca, như đệ đã nói, “nước sông không phạm nước giếng”, giờ Hồ sư thúc của đệ đã là người của triều đình, sao có thể nhúng tay vào được. Hơn nữa đây là việc nội bộ Đinh Tiên Phái, nếu nhờ người khác giúp, sau này chẳng phải sẽ bị người trong thiên hạ cười chê sao?

    Lý Công Uẩn mỉm cười:

    - Vậy thì hãy đi nhanh lên kẻo chậm việc lớn.

    Dương Lâm ôm quyền:

    - Vậy tiểu đệ xin cáo từ.

    Trần Minh cũng hành lễ từ biệt rồi cả hai cùng bước ra khỏi Đinh Tửu Lâu, hướng về căn nhà gỗ mà tiến…

    …o0o…

    Trên đường đi, Dương Lâm còn không quên đến quán ăn ban nãy mà họ Dương giới thiệu để gọi bốn người Lưu Minh Kỳ, Đàm Tử Long, Triệu Tất Đạt và Lý Khai Minh. Sáu người đến căn nhà gỗ, đã thấy ở đây đông nghẹt người. Không khó để nhận ra có đến gần ba phần không phải là đệ tử Đinh Tiên Phái.

    Dương Lâm cũng khen thầm Mộc Kiếm Thanh trong lòng, không ngờ chỉ trong một thời gian ngắn như vậy mà đã kêu gọi sự hỗ trợ từ đông đảo cả đệ tử trong phái lẫn các cao thủ bên ngoài. Điều đó cũng đủ cho thấy được bản lãnh của y.

    Sáu người Dương Lâm cố chen qua đám đông, lách vào được bên trong nhà. Ở trong phòng họp của Đinh Tiên Phái hiện tại có Mộc Kiếm Thanh, Lưu Càn, Đinh Thanh Lân, Lý Văn Lâm và chín đệ tử của họ Lý, nếu thêm Trần Minh nữa là vừa đủ mười.

    Trần Minh đến, bái kiến đủ các sư bá, sư phụ, sư thúc và sư huynh đệ rồi đứng vào hàng ngũ năm đệ tử của Lý Văn Lâm. Bốn người bằng hữu của Dương Lâm cũng lịch sự chào từng người. Riêng Dương Lâm thì chỉ chào mỗi Lý Văn Lâm.

    Lưu Càn thấy vậy, tức giận hỏi:

    - Tên tiểu tử họ Dương, ngươi vốn đã bị đuổi khỏi sư môn, còn đến đây làm gì?

    Đinh Thanh Lân hắng giọng:

    - Là ta đã thu nhận lại nó.

    - Đã gia nhập lại Đinh Tiên Phái, sao còn chưa chào hai vị sư thúc đây? Cả sư phụ của ngươi nữa.

    Dương Lâm mỉm cười:

    - Ta đã chào sư phụ rồi. Còn với hai vị đây… xin lỗi, thật chẳng xứng làm sư thúc của ta.

    Lưu Càn nghiến răng:

    - Ngươi nói cái gì?

    Rồi đánh ra một chưởng, nhưng Dương Lâm đã kịp thời tránh được. Bức tường phía sau họ Dương bị dính một chưởng của Lưu Càn, bị nứt một mảng lớn.

    Đinh Thanh Lân mỉm cười:

    - Dương Lâm, con nói đúng. Hai người này đây không xứng làm sư đệ của ta, không xứng làm sư đệ của Lý đệ, vậy thì đương nhiên cũng không xứng làm sư thúc của con rồi.

    Mộc Kiếm Thanh cười:

    - Sư huynh, huynh đã già rồi, ăn nói thì lẩm cẩm, còn ham hố cái chức vị chưởng môn ấy làm gì nữa, chi bằng hãy giao lại cho đệ, sẽ không đổ máu gì đâu.

    Lý Văn Lâm rút kiếm ra thủ thế:

    - Ngươi đúng là đồ vô ơn. Sư phụ đã có công nuôi dưỡng cho ngươi, dạy cho ngươi nên người, vậy mà còn quay lại cướp lấy sản nghiệp của Đinh gia sao? Ta tuy võ công không bằng ngươi, nhưng quyết không để ngươi làm được chuyện ấy.

    Mộc Kiếm Thanh mỉm cười:

    - Nếu huynh đã có ý muốn ngăn ta, thì mời xuất chiêu đi.

    Lý Văn Lâm lấy một ngón tay miết lên thanh kiếm đã theo y suốt mười năm:

    - Vậy ta không khách khí nữa!

    Dứt lời, y xuất kiếm.

    Thế kiếm của y mạnh như vũ bão, người đứng xem bên cạnh còn cảm thấy rùng mình trước nội công thâm hậu của họ Lý.

    Vậy mà Mộc Kiếm Thanh chỉ lách nhẹ thân hình sang một bên, đã né được chiêu kiếm của Lý Văn Lâm. Họ Lý liền chiếm lấy thế thượng phong, liên tục xuất ra những đường kiếm hiểm hóc, trong khi đó Mộc Kiếm Thanh còn không kịp có thời gian để rút kiếm. Người xem đã những tưởng ván đấu này Mộc Kiếm Thanh sẽ thua chắc.

    Khi suy nghĩ ấy đã thấm dần vào bộ óc của họ, thì lưỡi kiếm của Lý Văn Lâm cũng chỉ còn cách yết hầu Mộc Kiếm Thanh mấy tấc.

    Lẽ nào họ Mộc lại chịu chết dễ dàng như vậy?

    Không ngờ, đúng vào thời khắc quan trọng như vậy, kiếm của họ Lý lại bị bật tung ra.

    Mộc Kiếm Thanh đã xuất kiếm!
    truyện được lấy từ website tung hoanh
    Là một thanh kiếm gỗ.

    Kiếm gỗ mà lại có thể đánh bật kiếm sắt được hay sao?

    Thừa lúc mình đang chiếm thế thượng phong, Mộc Kiếm Thanh hét lớn:

    - Các đệ tử đâu, lên đi!

    Bên ngoài căn nhà gỗ là một cuộc hỗn chiến thực sự. Các đệ tử trung thành của Đinh Thanh Lân chiến đấu chống lại các đệ tử theo phe Mộc Kiếm Thanh và cả các cao thủ mà họ Mộc mời từ bên ngoài. Khung cảnh phía bên ngoài thật hỗn loạn.

    Lý Văn Lâm không để cho tình hình bên ngoài ảnh hưởng đến tinh thần, một lần nữa y miết lên thanh kiếm rồi lại xuất chiêu.

    Mộc Kiếm Thanh khi chưa dụng binh khí còn không để cho y chém đứt một sợi tóc nào, giờ họ Mộc đã lấy ra binh khí tâm đắc, Lý Văn Lâm còn có cơ hội thắng sao?

    Lý Văn Lâm trước giờ luôn biết mình trong Tứ Đại Hộ Pháp tuy y đứng đầu nhưng thực chất võ công chỉ xếp thứ hai sau Mộc Kiếm Thanh.

    Lần tỷ thí cách đây mười ba năm, y đã thất bại thảm hại.

    Và lần nà có lẽ cũng chẳng thể thắng.

    Dù vậ vẫn phải đánh.

    Sư phụ Đinh Phúc đối với y, ơn trọng như núi, y quyết không thể để người khác làm hại đến con trai của người, quyết không để người khác cướp lấy môn phái họ Đinh của người.

    Cho dù y có phải chết!

    Lý Văn Lâm càng đánh càng hăng, mỗi một chiêu xuất ra đều là chiêu sát thủ có thể đoạt mạng được đối phương. Còn Mộc Kiếm Thanh vẫn chưa dùng hết sức, y đang muốn chờ họ Lý để lộ sơ hở.

    Một bên vận hết sức, tổn hao nhiều nguyên khí, một bên thì đánh rình rập, thế trận hiện tại lại đang cân bằng, thiết nghĩ không cần nói cũng biết ai sẽ trở thành kẻ chiến thắng.

    Dương Lâm cũng hiểu điều nà rút kiếm ra xông tới chỗ Mộc Kiếm Thanh để trợ giúp Lý Văn Lâm.

    Nhưng trong phòng vẫn còn có Lưu Càn.

    Hắn đời nào lại chịu để cho sư huynh mình bị thua được. Khi Dương Lâm xông vào, hắn cũng rút kiếm ra xuất chiêu, chặn được đường kiếm của Dương Lâm đang nhắm vào Mộc Kiếm Thanh, đồng thời cũng phản công lại tấn công nhằm vào Dương Lâm. Kiếm của hắn đương nhiên nhanh hơn, sớm đã chiếm được thế thượng phong, gần như bức họ Dương vào con đường chết.

    Đúng lúc ấy, bốn người Lưu Minh Kỳ, Đàm Tử Long, Triệu Tất Đạt và Lý Khai Minh cũng xông vào tiếp ứng cho Dương Lâm.

    Năm đệ tử của Lý Văn Lâm cũng nhằm vào Lưu Càn.

    Ở trong phòng, cũng đã xảy ra một cuộc hỗn chiến.

    …o0o…


  7. #17
    Ngày, tháng tham gia
    Aug 2007
    Bài Gởi
    3,190
    Thanks
    85
    Thanked 777 Times in 595 Posts
    Người Mở Đề Tài

    Mặc Định



    CHƯƠNG 16 : CHƯA HẾT KẺ THÙ





    Lưu Càn một mình đấu với mười người nhưng vẫn không hề nao núng. Đường kiếm của hắn nhanh, mạnh mẽ, chặn được hết tất cả những chiêu kiếm lẻ tẻ của mười người. Tuy vậy, một mình hắn phải đối đầu với tất cả mười thanh kiếm cũng rất vất vả. Thế trận giữa mười một người có thể xem như là cân bằng.

    Còn về phía Lý Văn Lâm, y chừng như đã kiệt sức, chiêu kiếm từ biến hóa khôn lường giờ lại chậm chạp đi trông thấy, các đường kiếm lại mất đi sự gắn kết cần thiết. Mộc Kiếm Thanh có thể hóa giải từng chiêu của y một cách dễ dàng. Lý Văn Lâm từ thế thượng phong giờ lại bị dồn vào thế chân tường.

    Mộc Kiếm Thanh vừa đánh, trong lòng lại như muốn cười lớn: “Sư huynh ơi là sư huynh, sao huynh lại không nhìn vào thế trận hôm nay chứ. Người của ta đông hơn đám đệ tử Đinh Tiên Phái của huynh, huynh lại vốn biết võ công ta hơn hẳn Lý huynh, Lưu đệ có thể đánh bại đám hậu bối này, sao vẫn cố giữ lấy chiếc ghế? Cái này là do huynh tự chuốc lấy thôi.

    Y khẽ liếc sang Đinh Thanh Lân với bộ mặt vô cùng đắc ý.

    Nhưng ngay lập tức, khuôn mặt y đã méo xệch đi.

    Bởi y đã thấy một điều, có lẽ còn đáng sợ hơn cả thanh kiếm trên tay Lý Văn Lâm kia.

    Sư huynh của y, Đinh Thanh Lân, đã có thể đứng dậy, hơn nữa trên tay còn cầm một thanh kiếm.

    Trên đời còn có gì đáng sợ hơn chiêu kiếm của Đinh Thanh Lân chứ?

    Trong giây lát, toàn bộ hoạt động của Mộc Kiếm Thanh bị ngưng trệ.

    Hai cao thủ giao đấu, chỉ cần bất cứ ai có sơ hở gì, ngay lập tức sẽ bị đối phương kết liễu ngay.

    Mộc Kiếm Thanh hiểu điều này, cả cuộc đời y khi giao đấu với những đối thủ trên tầm, luôn chỉ phòng thủ và chờ đối phương sơ hở.

    Không ngờ, bây giờ chính y mới là người để lộ sơ hở!

    Không bỏ lỡ cơ hội, Lý Văn Lâm phóng ra một đường kiếm. Kiếm của y đâm xuyên bụng của Mộc Kiếm Thanh. Họ Mộc thổ ra cả một bãi huyết.

    - Sư… sư huynh… chẳng phải huynh không… không thể đứng lên được nữa hay sao? – Y lắp bắp nói với Đinh Thanh Lân.

    Đinh Thanh Lân, giống như Lý Văn Lâm, cũng miết nhẹ lên thanh kiếm của mình:

    - Sư đệ, ta không biết đệ nghe tin đấy từ đâu, nhưng chắc hẳn là điều bịa đặt.

    Mộc Kiếm Thanh ngẩn người một lúc, rồi cũng phá lên cười:

    - Không ngờ… thật không ngờ cả đời ta mưu đồ chuyện lớn, đã mời bao nhiêu cao thủ như vậy, tính toán kỹ đến như vậy mà… mà vẫn không bằng sư huynh ngồi một chỗ biết chuyện cả thiên hạ.

    Nói đoạn, y ngã xuống rồi tắt thở.

    Lưu Càn thấy sư huynh mình đã rời xa, chỉ hét “A” lên một tiếng, toàn bộ nội lực dồn vào thanh kiếm, xuất ra một chiêu mà đánh văng mười đối thủ, ai nấy đều bị bắn đập vào tường. Đây vốn chỉ là một căn nhà gỗ xộc xệch, một lúc lại bị chấn động lớn như vậy, cơ hồ đã muốn đổ sập.

    Bên ngoài, các đệ tử thấy Mộc Kiếm Thanh đã chết, cũng đã dừng tay, ai nấy đều đã bị thương.

    Đinh Thanh Lân vẫn cầm chắc thanh kiếm, khẽ nói:

    - Sư đệ, nếu như đệ bỏ kiếm xuống, ta hoàn toàn có thể tha lỗi cho đệ.

    Lưu Càn nhìn cái xác của Mộc Kiếm Thanh một hồi lâu, rồi cũng cười mà nói với Đinh Thanh Lân:

    - Sư huynh, huynh còn chưa hiểu đệ sao?

    Đinh Thanh Lân không nói gì.

    - Đệ thuộc phe của Mộc sư huynh, tuy rằng đã cố khuyên huynh ấy đừng làm phản, nhưng khi huynh ấy tập hợp đệ tử chuẩn bị lật đổ sư huynh đây, đệ cũng đã nghe theo huynh ấy mà phản lại sư môn, đã hại chết bao đệ tử. Giờ huynh ấy đã bại, lẽ nào đệ lại còn mặt dày xin các huynh tha lỗi sao?

    Lưu Càn dừng một lúc, rồi khẽ nhếch môi cười:

    - Cả đời đệ chỉ mưu nghiệp độc bá võ lâm, không có con cái, thê thiếp, có chết cũng không ai khóc thương. Đệ đi mà chẳng hối tiếc gì cả.

    Người khác chỉ nhìn thấy cổ tay hắn khẽ rung, từ cổ hắn đã túa máu, không ai kịp ngăn cản gì cả.

    Chỉ trong một ngày, hai cao thủ bậc nhất của Đinh Tiên Phái là Mộc Kiếm Thanh và Lưu Càn đã chết.

    Đinh Thanh Lân nhìn cảnh tượng trước mặt, trong lòng như có người khác cứa dao vào.

    Ông rốt cuộc cũng đã rơi lệ!

    Con người ấy không bao giờ khóc vì mình, chỉ có thể rơi lệ vì người khác.

    Tuy rằng đã thắng, nhưng ông không hề vui.

    Một con người, nếu chỉ trong thời gian ngắn đã phải chứng kiến những người huynh đệ từng vào sinh ra tử với mình rời khỏi trần thế, liệu có vui được không?

    Đinh Thanh Lân cơ hồ không còn có thể đứng vững nổi nữa, kiếm trên tay ông đã rơi.

    Dương Lâm vội lao tới đỡ lấy sư phụ, đặt người ngồi xuống.

    - Sư phụ, người đã vất vả rồi, nên nghỉ ngơi đi thôi.

    Đinh Thanh Lân “hừ” một tiếng:

    - Cầm kiếm chưa đến một khắc mà đã gọi là “vất vả”, “nên nghỉ ngơi”, vậy cái chết của sư đệ và bao nhiêu sư điệt của ta ngoài kia thì gọi là gì đây? Là gì đây? Hả?

    Họ Đinh nói xong, ho một tràng dài. Cả phòng im lặng, không ai nói một lời. Cả phía bên ngoài cũng ở trong trạng thái căng thẳng, ai nấy đều cúi gằm mặt xuống, không nhúc nhích.

    Đúng lúc ấy, lại có một tiếng cười.

    Kẻ nào mà lại to gan như vậy?

    - Bang phái càng lớn, càng dễ bị loạn, thật đúng không sai.

    Từ phía bên ngoài, xuất hiện một người dùng khinh công đi trên đỉnh đầu các đệ tử Đinh Tiên Phái mà vào được trong nhà. Thân ảnh của hắn quả thật rất nhanh, đi như vậy mà không một ai ngăn cản kịp.

    - Là kẻ nào? – Lưu Minh Kỳ lên tiếng.

    Người này ôm quyền chào tất cả mọi người ở trong phòng:

    - Diệp Trung Tâm này hôm nay được gặp mặt các vị anh hùng ở đây, thật là vinh hạnh cho tại hạ quá.

    Dương Lâm nói:

    - Thì ra là Diệp Phó Giáo chủ của Bạch Giáo. Việc trong giáo còn chưa lo xong, sao đại hiệp còn có hứng đến đây chào hỏi người khác vậy?

    Diệp Trung Tâm nhìn y:

    - Ra là Dương thiếu hiệp, nghe nói thiếu hiệp được bổ nhiệm làm tân Bang chủ Phong Lưu Bang, tại hạ đến đây là để chúc mừng thiếu hiệp đây.

    Tất cả các đệ tử Đinh Tiên Phái trong phòng quay lại nhìn Dương Lâm, ai cũng kinh ngạc, không ngờ vị huynh đệ họ Dương này không chỉ có phúc được làm đệ tử duy nhất của Đinh Chưởng môn, mà còn có thể trở thành Bang chủ của một bang lớn.

    Lý Văn Lâm nói:

    - Thôi, không cần phải vòng vo nữa, rốt cuộc Diệp đại hiệp tới đây là có việc gì?

    Diệp Trung Tâm mỉm cười nhìn họ Lý, rồi chìa ra một phong thư, nói:

    - Đây là thư của Giáo chủ tại hạ gửi cho các vị.

    Lý Văn Lâm mở phong thư ra, đưa lên cho Đinh Thanh Lân. Cả ba người Lý Văn Lâm, Đinh Thanh Lân, Dương Lâm cùng xem.

    - Là thư khiêu chiến? – Dương Lâm ngạc nhiên.

    Diệp Trung Tâm mỉm cười:

    - Đúng vậy, là Giáo chủ tại hạ muốn khiêu chiến Đinh Tiên Phái của các vị.

    Trần Minh giương kiếm lên:

    - Ngươi một thân đến đây để gửi thư khiêu chiến, thực là khinh thường Đinh Tiên Phái chúng ta quá.

    - Các vị có bao nhiêu người, ta có bao nhiêu người, các vị hiểu rõ. Nếu tất cả cùng xông vào đánh một mình tại hạ thì chẳng phải sau này sẽ bị thiên hạ cười chê sao?

    Diệp Trung Tâm nhìn lướt xung quanh một hồi, rồi mỉm cười:

    - Nếu không có việc gì nữa, tại hạ xin cáo từ.

    - Khoan! – Đinh Thanh Lân lên tiếng. – Mới đến chưa được một khắc, sao lại đã muốn đi nhanh vậy hả Diệp đại hiệp?

    Diệp Trung Tâm cười:

    - Tại hạ cũng muốn ở lại, nhưng hình như ở đây không ai hoan nghênh tại hạ cả.

    Đinh Thanh Lân nói:

    - Có ta, vậy đã đủ chưa?

    - Có được Chưởng môn hoan nghênh thì thật vinh hạnh cho tại hạ quá.

    - Hiện tại ta có một câu hỏi, không biết Diệp đại hiệp có thể giải đáp?

    - Xin Chưởng môn cứ nói.

    Đinh Thanh Lân nói:

    - Bạch Giáo của đại hiệp gửi thư khiêu chiến sang tệ phái, vậy xin hỏi, bọn ta có thể gửi thư lại sang cho quý giáo được không?

    Diệp Trung Tâm cười:

    - Ồ, được chứ. Xin hỏi ai sẽ là người được cử để truyền thư?

    Đinh Thanh Lân đứng dậy:

    - Là ta!

    Toàn bộ người trong phòng giật mình.
    xem tại truyendich.info
    - Ta, Lý đệ và đồ nhi của ta Dương Lâm sẽ là những người đến truyền tin cho Giáo chủ của đại hiệp.

    Diệp Trung Tâm vô cùng ngạc nhiên, nhưng vẫn đáp:

    - Được, được chứ. Vậy xin hỏi bao giờ sẽ xuất phát?

    - Ngay bây giờ. Điều này thì phải nhờ Diệp đại hiệp dẫn đường rồi.

    Không ai dám lên tiếng phản đối Đinh Chưởng môn. Đinh Thanh Lân rất hài lòng về việc này.

    - Lý đệ. – Ông nói. – Vất vả cho đệ rồi.

    Lý Văn Lâm nói:

    - Có gì đâu, sư huynh.

    Đinh Thanh Lân đột ngột nói lớn:

    - Trần Minh đâu!

    Trần Minh bị gọi tên, giật mình không biết làm gì, chỉ lóng ngóng đáp:

    - Thưa… thưa Chưởng môn… có…

    - Cái gì mà lắp ba lắp bắp thế. Ngươi nghe đây, lệnh cho ngươi hãy cùng bốn người sư đệ của mình hãy làm chủ Đinh Tiên Phái khi ta đi vắng. Có lẽ ta đi phải mất bốn ngày. Trong bốn ngày ấy hãy cố gắng chấn chỉnh lại môn phái, tìm mấy thầy thuốc giỏi trị thương cho những đệ tử bị thương, lo đám tang cho các đệ tử bỏ mạng, và đi thu thập những kẻ còn có mưu đồ phản sư. Ngươi có làm được không?

    Trần Minh vội nói:

    - Vâng thưa Chưởng môn.

    Đinh Thanh Lân nói với Lý Văn Lâm, Dương Lâm và cả Diệp Trung Tâm:

    - Nào, chúng ta đi thôi.

    Lưu Minh Kỳ vội nói:

    - Dương huynh, chuyến đi lần này có cần bọn ta giúp không?

    Dương Lâm nói:

    - Thôi, các huynh hãy về đi. Ta đến Đại La cũng sẽ báo với mấy huynh đệ rằng việc mà ta nhờ các huynh làm giúp cũng đã xong rồi. Còn việc mà các huynh nhờ ta, chắc chắn ta cũng sẽ cố gắng hết sức.

    Lưu Minh Kỳ nói:

    - Có được lời chắc chắn của Dương huynh đây là bọn ta yên tâm rồi.

    Nói đoạn, cả bốn người cũng cáo biệt mọi người rồi rời đi. Còn Dương Lâm, Lý Văn Lâm, Đinh Thanh Lân và Diệp Trung Tâm cũng bắt đầu khởi hành.

    …o0o…



  8. #18
    Ngày, tháng tham gia
    Aug 2007
    Bài Gởi
    3,190
    Thanks
    85
    Thanked 777 Times in 595 Posts
    Người Mở Đề Tài

    Mặc Định

    CHƯƠNG 17 : GIÁO CHỦ BẠCH GIÁO





    Lúc bấy giờ, tại Bạch Y Tửu Lâu,…

    Trước giờ đệ tử trong giáo cũng đều biết lầu bốn là phòng ở của Phó Giáo chủ, trước giờ không ai được lên, thức ăn cũng đều là do Phó Giáo chủ tự mang lên.

    Vậy mà hiện tại ở trong phòng của Phó Giáo chủ lại có người.

    Y vận một bộ y phục trắng như tuyết. Hơn nữa y còn đang ngồi trên cái ghế mà Diệp Trung Tâm ưa thích.

    Chiếc ghế nằm ở vị trí trung tâm của căn phòng.

    Bạch y nhân nâng chén rượu trong tay lên, khẽ nhâm nhi từng ngụm. Y khẽ mỉm cười, rốt cuộc công sức bỏ ra suốt mười lăm năm nay không phải là vô ích, Đinh Thanh Lân cũng sắp trở thành kẻ chết rồi.

    Còn nhớ năm đó, vào cái khoảnh khắc định mệnh nhìn thấy Đinh Thanh Lân cầm kiếm giết chết cha mình, y đã tự hứa với mình mối thù này nếu không thể báo được thì y sẽ tự vẫn. Suốt mười năm sau đó, y vẫn ở trong Đinh Tiên Phái rèn luyện võ công, giả bộ như không biết việc cha mình bị Chưởng môn giết. Y vẫn luôn hăng hái xung phong xin được ra ngoài làm nhiệm vụ với mục đích tập hợp lực lượng từ bên ngoài. Nhưng dường như Đinh Thanh Lân đã nhìn thấu tâm gan y, càng ngày y càng ít được giao việc hơn, và phần lờn thời gian y ở trong căn nhà gỗ nghe các bậc tiền bối mạn đàm.

    Và cũng đến lúc y biết mình không thể ở lại trong Đinh Tiên Phái lâu hơn được nữa.

    Năm năm trước, y cùng với chín người huynh đệ khác được giao một nhiệm vụ bên ngoài, mục đích của nhiệm vụ này là kết giao với một cao thủ của Trung Nguyên. Ở lần nà đã cố làm đủ mọi cách gây sự với vị cao thủ này. Và rồi, trong lúc thiếu kiềm chế, người cao thủ Trung Nguyên đã đánh ra một chưởng về phía y, và rồi trận giao chiến thực sự bắt đầu. Y vừa đánh, vừa dụ vị cao thủ này đến bên một bờ vực, rồi giả vờ bị chưởng lực của người đó đánh trúng rồi cũng tự mình ngã xuống vực. Y biết điều này rất mạo hiểm nhưng may mắn làm sao, ở sâu dưới lòng vực lại có một con suối nên y không chết. Tuy vậy do trận giao chiến vừa rồi với người kia mà y cũng đã bị thương.

    Bạch y nhân lại nhấp thêm ngụm rượu nữa, y còn nhớ rõ năm đó y đi quanh vùng biên cương đó xin ăn nhưng không ai cho, đơn giản vì đến bữa cơm manh áo thường ngày của họ còn chẳng đủ dùng thì sao có thể cho người khác chứ. Thế nhưng, rốt cuộc y cũng tìm thấy một người tốt còn sống trên thế gian này.

    Là nàng!

    Lần đầu tiên trên cuộc đời nà cảm thấy trái tim mình đập nhanh vì một nữ nhân.

    Nàng từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, phải tự mình làm việc để nuôi sống bản thân, tình cảnh của nàng còn khó khăn hơn gấp bội so với những người khác, vậy mà nàng sẵn sàng chia sẻ miếng cơm của mình cho một người xa lạ. Nàng đã khiến y phải thốt lên : “Trên thế gian không phải ai cũng đều là kẻ xấu.”

    Rồi từ đâ cũng được gặp Diệp Trung Tâm, vốn là một lãng tử phiêu bạt ở vùng biên cương này. Hai người đã kết nghĩa huynh đệ, và sau khi nghe câu chuyện của y, Diệp Trung Tâm đã xin được giúp y một tay. Họ Diệp đã hiến kế cho y rằng nên thu nhận thuộc hạ ở vùng biên cương này, rồi sau đó quay trở lại để trả thù. Mọi việc không cần thiết y phải tự mình lộ mặt, Diệp Trung Tâm sẽ thay y đảm đương tất cả, y sẽ chỉ phải chờ và xuất hiện cuối cùng trong kế hoạch chu toàn của Diệp Trung Tâm.

    Nếu như nàng là người con gái đầu tiên khiến trái tim y rung động, thì Diệp Trung Tâm là nam nhân đầu tiên khiến y có thể tin tưởng. Y sau đó đều nghe theo lời của Diệp Trung Tâm.

    Và, cách đây một năm, y quyết định quay trở lại.

    Điều đó đồng nghĩa với việc y phải xa nàng. nguồn truyện t r u y e n d i c h . i n f o

    Nhưng y chấp nhận.

    Bởi, mối thù giết cha, không thể không báo!

    Y còn nhớ, trước khi đi, nàng hình như đã khóc, và y cảm thấy vừa cảm thấy xót xa, lại vừa cảm thấy vui mừng. Vui mừng vì nàng cũng có tình cảm với y, nhưng xót xa vì lại phải rời xa nàng.

    Bạch y nhân thở dài, y lại nhớ tới cái ngày đầu tiên lập nghiệp.

    Một con người đến cơm cho mình còn chẳng đủ, sao lại có thể lo liệu cho các thuộc hạ của mình chứ? Sao lại có thể mua một tửu quán chứ.

    Phải dùng vũ lực!

    Y cảm thấy mình có hơi chút tàn nhẫn khi cùng đám thuộc hạ trở thành bọn sơn tặc thổ hào cướp đi của cải của những người dân thường qua đường. Và y cũng cảm thấy mình có chút may mắn, khi lần đó cướp được của một tên đại phú hộ. Nhờ lần đó mà y đã có đủ tiền để mua tửu quán ở Đại La. Ngoài việc kinh doanh, y biết Diệp Trung Tâm còn có xúi dục đệ tử làm những chuyện mờ ám để có thêm thu nhập cho giáo, nhưng y mặc kệ, bởi việc làm ăn cũng phát đạt đệ tử xin vào ngày càng đông, Bạch Giáo cứ thế mà đi lên phát triển không ngừng.

    Qua một hồi suy nghĩ, y có nghe thấy tiếng vó ngựa, tiếng vó ngựa đặc trưng của Diệp Trung Tâm.

    Diệp Trung Tâm không phải trở về một mình.

    Bạch y nhân lại mỉm cười thỏa mãn, xem ra lần này y có thể tự tay kết liễu Đinh Thanh Lân!

    …o0o…


  9. #19
    Ngày, tháng tham gia
    Aug 2007
    Bài Gởi
    3,190
    Thanks
    85
    Thanked 777 Times in 595 Posts
    Người Mở Đề Tài

    Mặc Định


    CHƯƠNG 18 : NHẤT KIẾM ĐOẠT MẠNG




    Đinh Thanh Lân từ lâu đã không thể tự mình bước đi một đoạn đường dài, đã từ lâu không thể tự cưỡi ngựa. Dương Lâm phải dìu đỡ ông bước đi. Còn khi lên ngựa, Dương Lâm cũng phải ngồi sau yên mà điều khiển. Vì vậy, chuyến đi này so với chuyến đi mà Dương Lâm cùng bốn bằng hữu đến Hoa Lư rõ ràng là chậm hơn rất nhiều.

    Sau hai ngày, mọi người cũng đã đến Bạch Y Tửu Lâu.

    Các đệ tử Bạch Giáo đều bước ra nghênh tiếp Phó Giáo chủ. Diệp Trung Tâm ra lệnh cho đám thuộc hạ:

    - Hôm nay giáo chúng ta có ba vị khách quý mà Giáo chủ muốn gặp. Hàn Mặc, Hàn Lập, Vương Minh Chính, các ngươi hãy theo ta lên lầu bốn. Còn lại, tất cả hãy ở dưới này, chưa có lệnh không một ai được phép lên.

    Cả giáo giật mình, ai cũng biết lầu bốn là phòng ở của Phó Giáo chủ, trước giờ không ai được lên. Không ngờ bây giờ ngay cả Giáo chủ cũng xuất hiện ở đó. Trong lòng ai cũng dấy lên tò mò, muốn xem xem vị Giáo chủ của mình là ai, bản lĩnh thế nào mà có thể khiến cho Diệp Phó Giáo chủ phục tùng nghe lệnh răm rắp.

    Hàn Mặc, Hàn Lập và Vương Minh Chính đương nhiên là những người hồi hộp nhất. Dù mang tiếng là thuộc hạ thân tín của Phó Giáo chủ nhưng họ cũng chưa bao giờ được tham kiến Giáo chủ. Đây mới chính là lần đầu tiên.

    Dặn dò xong, Diệp Trung Tâm và mọi người cùng xuống ngựa. Dương Lâm và Lý Văn Lâm vẫn phải dìu đỡ Đinh thanh Lân bước vào trong. Họ cùng huynh đệ họ Hàn và Vương Minh Chính cùng bước chầm chậm tiến lên trên lầu.

    Lầu bốn có hai phòng, Diệp Trung Tâm nhanh nhẹn đi lên phía trước mở cửa phòng phía bên phải rồi trang trọng nói:

    - Giáo chủ, đã để người phải đợi lâu rồi.

    Bên trong có tiếng nói vọng ra:

    - Bọn họ đã đến đông đủ cả chứ?

    - Rồi, thưa Giáo chủ.

    Dương Lâm chắc chắn rằng mình có nghe thấy tiếng thở ra thỏa mãn của Giáo chủ. Rồi sau đó, Giáo chủ nói:

    - Các vị đã phải đi một đoạn đường xa rồi, mời vào đây nghỉ ngơi uống trà.

    Thanh âm không lớn, nhưng lại vang vọng khắp quán, đủ thấy được nội lực của vị Giáo chủ này thâm hậu tới đâu.

    Diệp Trung Tâm vào phòng trước, những người còn lại cũng theo sau.

    Lý Văn Lâm và Dương Lâm vừa bước vào phòng, đã lập tức lùi lại mấy bước, trên khuôn mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc.

    Bên trong căn phòng này bài trí giống hệt như căn phòng họp trong căn nhà gỗ của Đinh Tiên Phái! Nếu có khác, thì chỉ là phòng này nhỏ hơn một chút xíu mà thôi.

    Khuôn mặt Đinh Thanh Lân không biểu lộ gì trên khuôn mặt, chẳng ai biết là ông đang nghĩ gì.

    Từ một góc phòng, có bóng người.

    Người này chầm chậm bước ra khỏi góc tối, y bước một bước, là ba người của Đinh Tiên Phái lại thêm một phần kinh ngạc.

    Vị Giáo chủ này, giống hệt Bạch Văn Sinh hồi trẻ!

    Đinh Thanh Lân thấy y, khẽ mỉm cười:

    - Là cháu đấy phải không, Bạch Phi Vân?

    Vị Giáo chủ Bạch Giáo cũng mỉm cười đáp lại:

    - Thúc thật là có con mắt tinh đời đó.

    Lý Văn Lâm cũng ngạc nhiên:

    - Bạch Phi Vân?

    - Ủa, Lý thúc thúc, thúc cũng ở đây sao? Vậy thì hay lắm. Còn vị này… A! Ra là Dương huynh đệ luôn thích uống rượu ngâm thơ đây mà.

    Dương Lâm tuy vẫn còn ngạc nhiên, nhưng vẫn có thể nở nụ cười:

    - Bạch huynh, lâu rồi không gặp. Năm năm rồi.

    Bạch Phi Vân nói:

    - Năm năm... trong năm năm này, có nhiều việc xảy ra thật đó. Điển hình trong số đó, có lẽ là việc Đinh thúc đây bị trọng thương cách đây ba năm.

    Lý Văn Lâm ngạc nhiên:

    - Ngươi biết chuyện này sao?

    Bạch Phi Vân đưa bàn tay lên nhìn một lúc, rồi cũng cất tiếng:

    - Chẳng giấu gì ba vị, kẻ năm đó chính là ta!

    Lý Văn Lâm và Dương Lâm được một phen thất kinh.

    Còn Đinh Thanh Lân thì chỉ ngửa mặt lên trời mà than:

    - Quả báo! Đúng là quả báo!

    Bạch Phi Vân trừng mắt nhìn Đinh Thanh Lân:

    - Đừng tưởng ta không biết chuyện ông làm năm xưa.

    - Ta thật có lỗi với cha của cháu, Phi Vân à.

    Bạch Phi Vân quát:

    - Ông không có tư cách để xin lỗi cha ta.

    - Đành rằng ta có lỗi với cha cháu, nhưng cháu lại rắp tâm phá hoại Đinh Tiên Phái, gần như gián tiếp hại chêt hai vị thúc thúc của cháu rồi…

    Bạch Phi Vân ngắt lời:

    - Vậy thì năm xưa ông hại chết cha ta, ta có dám nói lại một lời không hả?

    Dương Lâm ngạc nhiên:

    - Cái gì? Bạch huynh… hay là huynh đã lầm?

    Bạch Phi Vân gần như đã điên dại rồi:

    - Lầm? Ta đã lầm ư? Có thể trí óc của ta không được minh mẫn, nhưng đôi mắt, đôi mắt không thể đánh lừa ta được.

    Đinh Thanh Lân nói:

    - Thôi đủ rồi, Phi Vân, ta thừa nhận, năm đó ta đã giết chết cha cháu.

    Dương Lâm lắp bắp:

    - Sao… Sao cơ? Sư phụ…

    - Vậy là ông đã thừa nhận, khỏi cần ta phí lời làm gì.

    - Chỉ vì cha cháu có những hành động phản bội lại sư môn, nên ta buộc phải làm vậy.

    Đinh Thanh Lân nhìn Lý Văn Lâm:

    - Sư đệ, xin lỗi vì năm đó đã khiến đệ phải làm một việc cắn rứt lương tâm như vậy.

    Bạch Phi Vân lại quát:

    - Thôi đừng đạo đức giả nữa, ta đã nghe đến nhàm tai rồi.

    Đinh Thanh Lân nói:

    - Vậy bây giờ cháu muốn gì?

    Bạch Phi Vân quát:

    - Ta muốn ông phải chết!

    Nói đoạn, y cầm thanh kiếm trên bàn rồi xuất một kiếm về phía Đinh Thanh Lân. Lý Văn Lâm đã kịp rút kiếm ra chặn đường chiêu kiếm của Bạch Phi Vân. Họ Bạch liền lùi về phía sau:

    - Ta những tưởng đây chỉ là ân oán giữa hai ta, sao giờ lại có người xen vào?

    Bạch Phi Vân cười:

    - Nếu như để cho người khác xen vào, thì người được lợi vẫn không phải là các người đâu. Hãy nhìn lại xem, bọn ta có bao nhiêu người, các ngươi có bao nhiêu người, hẳn các người cũng biết ai là người có lợi thế hơn chứ.

    Lý Văn Lâm nói:

    - Các ngươi ỷ đông hiếp yếu, sau này không sợ thiên hạ cười chê sao?

    Bạch Phi Vân cười:

    - Ta sợ, tất nhiên là ta sợ chứ. Nhưng mối thù giết cha thì không thể không báo!

    - Đó là mối thù của riêng hai ta, không liên quan gì đến họ.

    - Nếu đã không liên quan, sao ông không bảo họ tránh ra?

    Đinh Thanh Lân đẩy đẩy hai người về hai bên, Lý Văn Lâm vội nói: xem tại truyendich.info

    - Sư huynh…

    Dương Lâm cũng nói:

    - Sư phụ…

    Đinh Thanh Lân khẽ nói:

    - Không sao… không sao.

    Bạch Phi Vân lại cười:

    - Nói hay lắm, Đinh thúc. Một con người đến đứng còn không vững mà cũng muốn tự mình giải quyết ân oán sao?

    Đinh Thanh Lân giằng lấy kiếm của Dương Lâm, rồi dường như đã kiệt sức, lại cầm thanh kiếm chống xuống đất để đứng cho vững. Tuy nhiên, ông vẫn cố nở một nụ cười:

    - Phi Vân, vậy nếu như hôm nay cháu bị ta giết chết thì sao?

    Bạch Phi Vân nghe Đinh Thanh Lân nói vậy, trong lòng cũng có hơi ngạc nhiên, thế nhưng y nghĩ rằng đây chỉ là một quỷ kế của họ Đinh này thôi, chứ thực chất ông vẫn không thể vận công được. Nghĩ thông suốt rồi, y mới cười khẩy:

    - Đinh thúc, đến giờ này mà ông vẫn nói cứng được sao? Ta thật là phục ông quá rồi đó.

    Đinh Thanh Lân vẫn nói:

    - Cháu hãy trả lời ta đi đã. Nếu như trong hai ta có một người chết, thì mọi ân oán coi như đã được chấm dứt, đúng không?

    Bạch Phi Vân nói:

    - Phải!

    Nói đoạn, y quay sang Diệp Trung Tâm:

    - Diệp huynh, huynh đã nghe rõ rồi đấy. Hôm nay cho dù có ai chết, huynh vẫn phải để cho hai người Dương, Lý này đi.

    Diệp Trung Tâm cũng biết tình hình hiện tại, tin chắc Giáo chủ mình sẽ thắng, dù sao cũng không muốn bị thiên hạ cười chê là “ỷ đông hiếp yếu”, nên cũng gật đầu:

    - Huynh yên tâm, ta hứa với huynh sẽ tha cho hai người Dương, Lý này.

    Đinh Thanh Lân hít một hơi dài, nói:

    - Vậy bắt đầu đi.

    Bạch Phi Vân phóng ra một đường kiếm, tuy rằng đường kiếm này không hiểm ác nhưng Đinh Thanh Lân phải vận hết lực trong người mới có thể né được, nhưng cũng mất thăng bằng, ngã gục xuống. Ông lại phải chống kiếm gắng gượng đứng dậy.

    Dương Lâm vụt nói:

    - Sư phụ!

    Đinh Thanh Lân khẽ lắc đầu, rồi lại tiếp tục nhìn Bạch Phi Vân, như đang chờ chiêu thứ hai.

    Bạch Phi Vân sau chiêu đầu cũng đã chắc chắn được Đinh Thanh Lân thực sự không còn hơi sức nữa, nên chiêu thứ hai này y đã dồn toàn bộ nội lực vào thanh kiếm, chiêu thức đánh ra vô cùng cương mãnh, ngay đến Lý Văn Lâm cũng không thể chắc chắn nếu bị đặt vào tình thế như Đinh Thanh Lân thì mình có thể chống đỡ nổi không.

    Vậy thì Đinh Thanh Lân phải làm thế nào?

    Chẳng lẽ đây chính là chiêu kiếm kết liễu một Đinh Thanh Lân kiêu hãnh một thời từng đứng trên đỉnh đầu của thiên hạ?

    Dương Lâm chỉ kịp hét một tiếng:

    - Sư phụ!

    Máu cũng đã chảy…

    Nhưng người chảy máu không phải Đinh Thanh Lân.

    Là Bạch Phi Vân!

    Thanh kiếm của Bạch Phi Vân cũng đã chẳng còn trong tay y nữa.

    Nó đã bị bắn văng ra xa.

    Lý Văn Lâm mở to mắt:

    - Là Nhất Kiếm Đoạt Mạng!

    Cả bốn người Diệp Trung Tâm, Hàn Mặc, Hàn Lập và Vương Minh Chính cũng vô cùng bàng hoàng.

    Họ Đinh rút kiếm ra, rồi loạng choạng một lúc mới có thể đứng vững được.

    Bạch Phi Vân ôm vết thương trên ngực, lắc đầu:

    - Không… không thể nào.

    Đinh Thanh Lân thở hằn học:

    - Ta đã chờ suốt ba năm nay không vận động, chính là để xuất ra một chiêu kiếm này đây! Cũng như cách đây mười lăm năm, ta đã chờ cả một quãng thời gian dài không tung hết thực lực khi tỷ võ, cũng chỉ là để gây bất ngờ nhằm kết liễu mạng của cha ngươi!

    Bạch Phi Vân trừng mắt nhìn họ Đinh:

    - Bây giờ… Bây giờ ngươi cũng đã lộ nguyên hình rồi phải không?

    - Phi Vân, ta nói thật với ngươi, kế hoạch của ngươi vào tay ta thì chẳng khác nào một món đồ chơi của trẻ con. Họ Đinh này là ai chứ? Là người để các ngươi muốn đánh là đánh, muốn giết là giết sao? Ta còn có một đệ tử xuất chúng bên cạnh, còn có một sư đệ là đại cao thủ võ lâm, ba bọn ta chẳng lẽ không đánh lại được ngươi và Diệp Trung Tâm sao? Thực chất ngay từ khi Bạch Giáo được thành lập, ta đã sớm đoán ra được ngươi chính là Giáo chủ, cung cách hoạt động thật giống như cha ngươi năm xưa.

    Bạch Phi Vân lại trừng mắt nhìn Đinh Thanh Lân, rồi dậm chân nói:

    - Không ngờ… Thật không ngờ… ta chạy trốn khỏi Đinh Tiên Phái… Năm năm sống lưu lạc nơi đất người, năm năm thu nhập đệ tử ở dọc biên cương… Vậy mà… Kết quả thu được là gì chứ?

    Y đột nhiên nhớ tới nàng, trước khi đi y đã hứa sẽ quay trở lại để tìm nàng, và chắc chắn sẽ thành thân với nàng, vậy mà…

    Đôi mắt Bạch Phi Vân ngấn lệ, y biết mình mãi mãi không thể gặp lại nàng được nữa.

    Rồi, y ngã xuống tắt thở mà chết. Đôi mắt y vẫn mở to, không như Lưu Càn, y đi mà vẫn còn nhiều điều nuối tiếc lắm.

    Diệp Trung Tâm gào lên:

    - Giáo chủ! Các ngươi…

    Đinh Thanh Lân nói:

    - Ngươi không nghe ban nãy Giáo chủ nói gì sao? Dù ai phải chết thì các ngươi vẫn phải để bọn ta đi.

    Diệp Trung Tâm tuy rằng muốn gọi ngay các thuộc hạ dưới lầu lên đây vây bắt ba người này, nhưng vẫn còn e ngại thanh kiếm trên tay Đinh Thanh Lân, đành cắn răng:

    - Đi… Đi mau đi! Cút ngay khỏi đây… Các người… hãy đợi đấy, Bạch Giáo bọn ta quyết sẽ không tha cho các người đâu

    Đinh Thanh Lân không nói gì, chỉ khẽ phẩy tay, Dương Lâm và Lý Văn Lâm cùng xúm tới dìu đỡ ông xuống dưới. Bao nhiêu đệ tử Bạch Giáo ngơ ngác nhìn theo họ bước đi mà không một ai dám ngăn cản, chỉ sợ sẽ mạo phạm đến “khách quý” của Giáo chủ. Ba người cứ thế bước ra khỏi Bạch Y Tửu Lâu mà không gặp bất cứ một trở ngại nào.

    …o0o…


  10. #20
    Ngày, tháng tham gia
    Aug 2007
    Bài Gởi
    3,190
    Thanks
    85
    Thanked 777 Times in 595 Posts
    Người Mở Đề Tài

    Mặc Định


    CHƯƠNG 19 : NHÀ LÝ DỜI ĐÔ


    Ba người Dương Lâm trở về Đinh Tiên Phái, đã thấy năm đệ tử của Lý Văn Lâm đứng chờ sẵn ở đó nghênh tiếp. Đinh Thanh Lân được Dương Lâm đỡ xuống ngựa, ông cố giữ lấy thăng bằng đứng vững rồi khẽ nói:

    - Được rồi, được rồi, các ngươi cứ lui đi, lát nữa có gì hãy báo cáo cho sư phụ của các ngươi.

    Lý Văn Lâm cũng nói:

    - Các con hãy lui ra đi, lát nữa có gì cứ nói với ta là được rồi.

    Năm người cung kính đáp:

    - Vâng, thưa Chưởng môn và sư phụ!

    Rồi cũng đi khỏi.

    Lý Văn Lâm và Dương Lâm cũng dìu Đinh Thanh Lân vào trong căn nhà gỗ. Xác của hai vị Hộ Pháp cùng với các đệ tử Đinh Tiên Phái bị tử nạn đều đã được đưa đi chỗ khác. Đinh Thanh Lân nhìn xuống phía dưới sàn, nơi mà hai người Mộc Kiếm Thanh và Lưu Càn quy tiên cách đây hai ngày.

    Trong lòng ông lại dấy lên một cảm xúc xót xa vô hạn.

    Chỉ trong vòng có ba ngày, ông đã tận mắt chứng kiến hai vị sư đệ thân thiết của mình rời khỏi trần thế, và còn chính tay mình giết đứa con trai của sư huynh Bạch Văn Sinh. Một con người dù kiên nghị đến đâu mà chịu phải hai chuyện đó, cơ hồ cũng không thể chịu đựng nổi.

    Đinh Thanh Lân ngồi xuống cái ghế quen thuộc của mình rồi nói với Dương Lâm:

    - Dương Lâm con à. Ta thấy năm người huynh đệ của con vừa rồi lo việc cho phái rất tận tình và chu đáo, sau này con lên làm Chưởng môn thay ta thì hãy cất nhắc họ nhé.

    Đinh Thanh Lân lại nói với Lý Văn Lâm:

    - Lý sư đệ. Có lẽ đệ cũng không hài lòng khi ta muốn trao chức vị Chưởng môn cho Dương Lâm chứ không phải đệ.

    Lý Văn Lâm vội nói:

    - Sư huynh nói gì vậy? Kể từ khi được ân sư cứu sống và nuôi dạy lúc còn nhỏ, đệ đã hứa sẽ tận trung với Đinh Tiên Phái, kể cả khi huynh có quyết định gì thì đệ vẫn sẽ nhất nhất nghe theo.

    Dương Lâm vẫn im lặng. Hai người tiền bối thực không biết y đang nghĩ gì.

    Đinh Thanh Lân nói:

    - Giờ đệ hãy ra đi, ta có một số chuyện muốn nói với Dương Lâm.

    Lý Văn Lâm nói:

    - Vậy đệ đi.

    Nói đoạn bước đi khỏi, trong phòng giờ chỉ còn lại Đinh Thanh Lân và Dương Lâm.

    - Dương Lâm, sao ban nãy con không nói gì? – Đinh Thanh Lân khẽ nói.

    - Sư phụ… Con… có lẽ sư phụ nên nhường lại chức Chưởng môn cho Lý sư thúc thì hơn.

    Đinh Thanh Lân nói:

    - Sao vậy?

    - Con thấy… mình không xứng đáng làm Chưởng môn.

    Đinh Thanh Lân khẽ cười:

    - Con tưởng ta không biết tâm tình của con sao? Không phải là con thấy mình không xứng đáng, mà là con không muốn trở thành Chưởng môn đúng không? Có phải là con thấy ta quá xảo quyệt, quá… độc ác?

    Dương Lâm vội nói:

    - Sư phụ… thực tình không phải vậy đâu.

    Hít một hơi dài, y mới nói:

    - Con biết sư phụ là người thế nào mà. Sư phụ trước kia là một người hiền từ, nhân hậu, hiệp nghĩa, luôn quan tâm tới đệ tử trong Phái, không bao giờ làm chuyện gì trái với lương tâm. Có lẽ… tất cả chỉ là vì cái ghế đó, cái ghế Chưởng môn đã làm mờ mắt bao người… Và… sư phụ có lẽ…

    - Có lẽ cũng bị quấn vào dòng xoáy của quyền lực? Có phải đó là điều con muốn nói?

    Đinh Thanh Lân thở dài:

    - Có lẽ đúng là như vậy. – Rồi ông lại nhìn y. – Nhưng con thì khác.

    - Con cũng chỉ là một kẻ ham hố quyền lực, đâu hơn gì những người khác chứ.

    - Con có biết vì sao ta lại chọn con làm đệ tử duy nhất không?

    Dương Lâm khẽ lắc đầu, Đinh Thanh Lân bật cười:

    - Lần đấy ta đi ngao du, phát hiện ra con, lúc đấy mới chỉ mười bốn, mười lăm tuổi, đang ngồi uống rượu cùng với một vị quan của triều đình lớn hơn con tới mười ba tuổi. Ta rất ngạc nhiên, liền sau đó suốt gần một tháng, hôm nào ta cũng ra quán rượu đó nghe hai người ngâm thơ đối tửu, trong lòng vốn rất bội phục một người trẻ tuổi như con, nên mới thu nhận làm đồ đệ. Dạy con được một thời gian, ta thấy con rất thông minh, tuy không phải là xuất chúng trong khoản học võ nhưng xét về chuyện đời ta thấy con hiểu biết rất nhiều.

    Đinh Thanh Lân thở dài:

    - Ta đã sớm biết, người kế vị chức Chưởng môn, không thể là một ai khác ngoài con. Biết điều đó rồi, ta cũng chẳng muốn thu nhận thêm một đệ tử nào nữa, ngộ nhỡ rằng tương lai hai huynh đệ sẽ đánh nhau để tranh cái chức Chưởng môn này thì chẳng phải kết cục tốt đẹp gì.

    Nói xong, ông ho một tràng. Dương Lâm kinh hãi:

    - Sư phụ… Sư phụ có sao không? Hay là đi mời thầy thuốc.

    Đinh Thanh Lân lắc đầu, nói:

    - Thôi con ra ngoài đi, nhắn với sư thúc của con để ông ấy lệnh cho đầu bếp ở Đinh Tửu Lâu chuẩn bị bữa tối cho ta như mọi người.

    Dương Lâm thấy sư phụ nói vậy, cũng chẳng nghĩ nhiều thêm nữa, chỉ nói:

    - Vâng.

    Rồi bước ra khỏi phòng.

    …o0o…

    Sáng hôm sau, Lý Văn Lâm đến Đinh Tửu Lâu để tìm Dương Lâm, thì mới biết họ Dương đã đi từ lâu lắm rồi.

    Họ Lý còn đang suy nghĩ không biết Dương Lâm đã đi đâu, thì từ bên ngoài, Vương Cung đã hớt hả chạy tới, nói với y:

    - Sư phụ, sư phụ! Chưởng môn cho mời gọi người.

    Lý Văn Lâm khẽ gật đầu, rồi cùng Vương Cung trở về Đinh Tiên Phái.

    Đinh Thanh Lân đang ngồi nhìn xa xăm về một nơi nào đó, trên khuôn mặt ông phảng phất một nét buồn.

    - Có phải Dương Lâm đã đi? – Đinh Thanh Lân khẽ nói.

    Lý Văn Lâm im lặng.

    - Lý đệ, ta không còn sống được bao lâu nữa. Tâm nguyện cuối cùng của ta, lời cầu xin nhờ vả cuối cùng của ta, chỉ là mong đệ hãy đưa y về đây, hãy phụ giúp nó trong công việc quản lý môn phái.

    Lý Văn Lâm vội nói:

    - Sư huynh, huynh không cần phải nhờ vả cầu xin gì… Đệ trước giờ luôn nghe theo lời huynh mà.

    Đinh Thanh Lân mỉm cười nhìn họ Lý:

    - Ta rất tin tưởng ở đệ, bởi đệ không nói rằng “huynh vẫn còn sống lâu lắm”, đệ không nói khách sáo mà thẳng thắn đồng ý rằng quả thực ta sắp chết.

    Nói đoạn, ông lại ho sù sụ, Lý Văn Lâm vội tới gần bên ông.

    - Máu? – Lý Văn Lâm ngạc nhiên khi thấy trên tay của Đinh Thanh Lân có máu.

    - Phải, là máu. Vì đã vận hết sức lực của mình mà cầm kiếm xuất ra Nhất Kiếm Đoạt Mạng, nên ta mới phải có kết cục như bây giờ đây. Không ngờ cả đời ta chăm chỉ luyện tập để thành thục chiêu thức bá đạo đó, mà sau khi đã xuất ra một chiêu tâm đắc nhất thì cũng là lúc ta phải chết.

    Đinh Thanh Lân nói:

    - Hứa với ta, hãy giúp đỡ Dương Lâm hết sức nhé.

    Lý Văn Lâm nói:

    - Đệ hứa, sẽ một lòng một dạ phò tá Dương Lâm, quyết không có ý đồ làm phản.

    Đinh Thanh Lân mỉm cười:

    - Đệ hứa như vậy là ta mãn nguyện rồi.

    Nói rồi, ông cũng từ từ nhắm mắt, miệng vẫn nở nụ cười hiền từ.

    Lý Văn Lâm gọi:

    - Sư huynh… sư huynh!

    Đinh Thanh Lân cũng đã ra đi.

    Lý Văn Lâm gào lên một tiếng thảm thiết.

    Chỉ trong chưa đầy một tuần mà y phải chứng kiến các sư huynh sư đệ thân thiết rời bỏ y.

    Y chừng như đã không thể chịu nổi được nữa rồi.

    Lý Văn Lâm rút kiếm ra, hét lớn:

    - Sư huynh, đệ đi với huynh đây!

    Mũi kiếm đã chạm sát vào ngực y thì đột nhiên dừng lại.

    - Không được, nếu như đệ đi thì chẳng phải là thất hứa với huynh sao?

    Rồi lại tra kiếm vào bao, Lý Văn Lâm khẽ gật đầu:

    - Sư huynh, đệ đã hứa, là đệ phải làm!

    Trên ngực y, máu nhỏ thành từng giọt, y chẳng quan tâm, cứ thế bước khỏi căn nhà gỗ, không nói với các đệ tử đến một lời.

    Trong đầu của Lý Văn Lâm chợt hiện ra một suy nghĩ. Y đã biết Dương Lâm hiện tại đang ở đâu.

    …o0o…

    Trần Ngọc Huyền còn đang ngáp ngắn ngáp dài đã phải trở dậy vì có tiếng gõ cửa ngoài sân.

    Ra mở cửa, nàng giật mình khi nhìn thấy Dương Lâm.

    - Dương… huynh?

    Dương Lâm nắm chặt lấy tay nàng định kéo đi:

    - Ngọc Huyền, hãy đi cùng ta thôi.

    - Đi… đi đâu chứ?

    - Đâu cũng được, tốt nhất là hãy đi khỏi Đại Cồ Việt, sang Trung Nguyên cũng được, ta… ta không thích làm Chưởng môn đâu, chỉ muốn được ngao du cùng muội thôi.

    Trần Ngọc Huyền đỏ mặt nói:

    - Nhưng muội vẫn còn là Bang chủ Nữ Nhân Bang mà sư phụ đã để lại, muội không thể vì ý thích cá nhân mà bỏ mặc lại bao nhiêu nữ nhân cô đơn nghèo khổ này được.

    Rồi như nhớ lại cái gì đó, nàng lại trừng mắt nhìn Dương Lâm:

    - Hơn nữa lần trước huynh chẳng phải đã rời đi mà không thèm nói lại một lời nào sao? Huynh chẳng phải đã hứa “sẽ điều tra cho muội” rồi sao, tại sao lại bỏ đi như vậy?

    Dương Lâm cười khổ:

    - Thôi mà, đừng giận ta nữa, lần đó chỉ là ta vội quá thôi. Hơn nữa mấy vị bằng hữu cũng giục…

    Đúng lúc ấy, từ đằng xa, Lý Văn Lâm đã bước tới gần. Dương Lâm giật mình nghĩ: “Mình đi từ lúc nửa đêm bây giờ mới tới đây, sao sư thúc lại có thể bắt kịp được nhỉ?”

    Lý Văn Lâm tới sát gần Dương Lâm, ôm quyền chào Trần Ngọc Huyền:

    - Sáng sớm mà đã phải làm phiền tới Trần Bang chủ, thật là ngại quá.
    truyện copy từ truyendich.info
    Trần Ngọc Huyền cũng ôm quyền đáp lại:

    - Lý đại hiệp không cần khách sáo.

    - Hẳn Chưởng môn đã nói với Bang chủ.

    Trần Ngọc Huyền ngơ ngác:

    - Chưởng môn nào? Nói chuyện gì?

    Lý Văn Lâm nói:

    - Giờ Dương Chưởng môn đã là tân Chưởng môn của Đinh Tiên Phái, hôm nay người tới đây là có việc quan trọng.

    Dương Lâm định mở miệng, Lý Văn Lâm đã nhanh tay điểm vào ba huyệt đạo trọng yếu trên người y, khiến y không thể cử động cũng chẳng thế nói gì. Lý Văn Lâm đứng ngay sát Dương Lâm, lại ra tay quá nhanh, nên ngay cả Trần Ngọc Huyền cũng chỉ nhìn thấy Lý Văn Lâm khẽ rung cổ tay chứ không biết là y xuất chiêu.

    - Dương Chưởng môn muốn bàn về việc sẽ sát nhập Nữ Nhân Bang làm một chi phái của Đinh Tiên Phái.

    Trần Ngọc Huyền kinh ngạc:

    - Cái… cái gì?

    Lý Văn Lâm ngạc nhiên nhìn Dương Lâm:

    - Chưởng môn, người chưa nói gì thật sao?

    Dương Lâm đã bị sư thúc điểm huyệt, đương nhiên không thể nói gì, nhưng lại muốn hét ra thật to hai chữ “không phải”, khuôn mặt hiện tại của y trông khổ sở hết sức.

    - Chưởng môn ơi là Chưởng môn, chẳng phải hôm qua hai chúng ta đã bàn sẽ dùng Phong Lưu Bang và Nữ Nhân Bang làm bàn đạp dời đại bản doanh về Đại La này hay sao?

    Trần Ngọc Huyền nhìn Dương Lâm:

    - Dương huynh, có đúng như vậy không?

    Dương Lâm đương nhiên không thể nói gì. Trần Ngọc Huyền cúi mặt:

    - Thì ra là như vậy. Huynh không thực sự muốn rời đi với muội, chỉ là lợi dụng muội để giúp cho phái của huynh thôi. Cũng phải, đã là Chưởng môn, phải lo nghĩ cho phái chứ.

    Dương Lâm đã nhìn thấy nàng rơi lệ. Trần Ngọc Huyền nói tiếp:

    - Sau này huynh không cần phải tự mình đến để thương thuyết với muội đâu, cứ sai người khác đến là được, muội sẽ nhường lại chỗ này cho huynh.

    Nói rồi, còn không kịp để ý chào Lý Văn Lâm, nàng đã chạy vội vào trong nhà. Lý Văn Lâm liền giải huyệt đạo cho Dương Lâm. Họ Dương được giải huyệt rồi, vẫn thẫn thờ nhìn theo hình bóng Trần Ngọc Huyền, vẫn chưa cử động.

    Một lúc lâu, y mới nuốt nước bọt, nói:

    - Cảm ơn sư thúc nhiều lắm, nhờ có người mà bây giờ Ngọc Huyền sẽ không bao giờ nói chuyện với đệ tử nữa.

    Đúng lúc ấy hai người nghe thấy có tiếng người nói náo nhiệt ở ngoài cửa sông, Dương Lâm và Lý Văn Lâm cùng ra đó xem. Thì ra đó là đoàn thuyền của Lý Thái Tổ đang dời đô từ Hoa Lưu về thành Đại La, dân chúng đang đổ xô ra chào đón. Dương Lâm và Lý Văn Lâm còn thấy rõ, đứng bên cạnh hộ tống bảo vệ vị vua là Hồ Ngọc Phiến. Họ Hồ nhìn thấy hai người, trong lòng vô cùng hổ thẹn, liền quay mặt đi chỗ khác giả như không biết.

    Lý Văn Lâm nhìn đoàn thuyền đi rồi, lại quay lại nói với Dương Lâm:

    - Dương Lâm, hãy mau trở về phái đi nào.

    Dương Lâm thở dài.

    Y sợ, mình cũng sẽ quấn vào vòng xoáy của quyền lực.

    Y sợ, mình cũng sẽ chỉ có kết cục giống như Mộc Kiếm Thanh và Lưu Càn.

    Y sợ, vì quyền lực, mình sẽ mất đi những người thân duy nhất còn sót lại bên cạnh.

    - Sư thúc, hãy về nói lại với sư phụ…

    Lý Văn Lâm ngắt lời:

    - Sư huynh đã quy tiên từ sáng sớm hôm nay rồi. Việc truyền lại chức chưởng môn cho ngươi chính là tâm nguyện cuối cùng của người.

    Dương Lâm sững người.

    Ngoài trời không hề lạnh, nhưng trong y lại cảm thấy rất lạnh. Cái lạnh cứa vào da thịt, cứa cả vào trái tim y.

    Chỉ vì hai chữ “quyền lực” mà biết bao người đã phải chết.

    Y còn muốn làm Chưởng môn được nữa sao?

    …o0o…

Qui Định Đăng Bài

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •