Trang 47/47 Đầu TiênĐầu Tiên ... 3738394041424344454647
Kết quả 461 từ 468 trong 468

Đề Tài: Thao thức

  1. #461
    Ngày, tháng tham gia
    Jun 2016
    Bài Gởi
    497
    Thanks
    0
    Thanked 4 Times in 3 Posts
    Người Mở Đề Tài

    Mặc Định


    Chiếc Bóng Canh Tàn

    Sông xanh dẫn lối tình yêu
    Thuyền đưa chốn ái mang nhiều nhớ nhung
    Mây trôi về nẻo tương phùng
    Cho thôi sắc nhạt, lạnh lùng vành môi!

    Giờ đây gió giạt, mây rời
    Gửi sầu héo hắt một thời luyến xa
    Hoàng hôn réo gọi hồn hoa
    Mang niềm thổn thức, ngân nga vặn mình

    Còn đâu dưới ánh lung linh
    Thẹn thùng e ấp tóc xinh ai cài
    Trâm yêu dắt cõi liêu trai
    Ru hồn êm ả đỉnh đài trăng thơ!

    Bồng bềnh trải cánh trong mơ
    Dạt dào rung cảm tận bờ tâm tư
    Chẳng bao giờ nghỉ tạ từ
    Chẳng bao giờ phải đứt tơ ngỡ ngàng

    Nào hay bến dọc, đò ngang
    Nước dòng đưa đẩy lang thang bóng thuyền
    Chim uyên nhỏ lệ sầu miên
    Một đời day dứt mộng duyên lỡ làng

    Đêm khuya sương đọng lá vàng
    Âm u quyện khối, phũ phàng thời gian
    Mới hay chiếc bóng canh tàn
    Chuỗi xưa vũ lộng để ngàn vấn vương!

    Nguyễn Thành Sáng

  2. #462
    Ngày, tháng tham gia
    Jun 2016
    Bài Gởi
    497
    Thanks
    0
    Thanked 4 Times in 3 Posts
    Người Mở Đề Tài

    Mặc Định




    Nỗi Lòng Em Anh Có Hiểu

    Lắm khi em muốn có đôi lời
    Trao đổi cùng anh để nhẹ vơi
    Nhưng cục đá trơ nằm áng cửa
    Nên đành buồn bã bước lui thôi!

    Em cảm anh lo, anh nhiệt tình
    Đưa thuyền qua biển sóng điêu linh
    Cố tay chèo chống trườn xa khỏi
    Nhiều lúc quên đi khổ của mình…

    Nhưng rồi chấn động dập tâm can
    Ghịt xé lòng em bởi phũ phàng
    Lửa rực hung nô vùng chiến trận
    Trùm lên suối thoảng bốc hơi thăng

    Anh khô, anh đắng với anh cay
    Xô trái tim em lăn lốc hoài
    Bỏ mặc giọt sầu, tuôn lá đổ
    Phong ba vũ lộng rít mang tai..!

    Năm xưa lỡ nhịp khúc cung đàn
    Mơ bóng, tưởng hình, vọng ánh trăng
    Anh loé chút vàng nơi cõi mộng
    Khiến lòng em nhẹ trổi lăn tăn

    Vườn hoa đứng bóng, sợ hoàng hôn
    Nhắm mắt đưa chân gởi mảnh hồn
    Ngỡ cánh chim đơn trao mã thượng
    Ngờ đâu nhạn lạc tối thâm sơn

    Âm phong, vượn hú, dã hoang lâm
    Từng phút, từng giây rợn rú gầm
    Khuấy động không gian, rung tĩnh lặng
    Đẩy lần em đến nẻo xa xăm!

    Nguyễn Thành Sáng

  3. #463
    Ngày, tháng tham gia
    Jun 2016
    Bài Gởi
    497
    Thanks
    0
    Thanked 4 Times in 3 Posts
    Người Mở Đề Tài

    Mặc Định




    Biết Phải Làm Sao

    Ôi thôi! Thân phận một hồng nhan
    Nẻo bước dừng chân gặp phũ phàng
    Cứ ngỡ sông êm đưa bến mộng
    Ai dè sóng lộng cuốn đò ngang!

    Còn đâu ánh mắt quyện bờ môi
    Một tấm lòng trao với mảnh đời
    Kèm dấu mộc hồng trên giấy trắng
    Từ nay đoạn hẳn cuộc chơi vơi

    Trải mối yêu thương chuỗi tháng ngày
    Tình giăng phủ ngợp bóng trời đây
    Chắt chiu từng sợi dành đan áo
    Để lúc đông về mặc ấm ai…

    Nhưng người nỡ phụ tấc lòng tôi
    Quậy nước sông xanh dậy sóng gờn
    Đẩy chiếc thuyền êm rơi biển bạc
    Cho ngàn vợn sóng ghịt từng cơn!

    Năm tháng khổ đau kéo bóng sầu
    Nỗi niềm, tan tác trải canh thâu
    Bây giờ đã nát tình năm ấy
    Chỉ có âm u một sắc màu

    Con thơ ràng buộc khúc tình tan
    Cả mối ưu tư khiến võ vàng
    Chẳng đoạn đành tâm nhìn bướm thắm
    Dật dờ, ảm đạm cánh thanh trăng

    Biết phải làm sao? Hỡi đất trời!
    Gửi hồn nơi chốn mộng xa xôi
    Hay vùi thân mãi trong băng giá
    Lặng lẽ thời gian nhỏ lệ đời!

    Nguyễn Thành Sáng

  4. #464
    Ngày, tháng tham gia
    Jun 2016
    Bài Gởi
    497
    Thanks
    0
    Thanked 4 Times in 3 Posts
    Người Mở Đề Tài

    Mặc Định



    Đừng Buồn Vì Xa Em Nhé

    Anh ở nơi nầy vọng chốn xa
    Rất nhiều giây phút nhớ người ta
    Yêu đương nén lại vào trong dạ
    Em có nghe lòng thấu hiểu qua

    Hoàng hôn mỗi độ thấy mong chờ
    Thị giác thả về cõi mộng mơ
    Sơn thắm tô vào trang giấy vẽ
    Ạ à cảnh sắc một hồn thơ

    Em ngoài phương ấy cách đò sông
    Có thấy nỗi niềm chẳng giá đông
    Vui mượn không gian bầu ảo ảnh
    Không sầu mờ mịt cảnh mây giông

    Đừng vì vắng lặng với cô đơn
    Buồn bã âm thầm để héo hon
    Bởi cuộc dương trần nhiều khổ lụy
    Xa xăm cách trở mãi vuông tròn

    Em ơi! Anh nhớ biết bao nhiêu
    Nhớ bạn tình chung vạn thắm yêu!....

    Nguyễn Thành Sáng

  5. #465
    Ngày, tháng tham gia
    Jun 2016
    Bài Gởi
    497
    Thanks
    0
    Thanked 4 Times in 3 Posts
    Người Mở Đề Tài

    Mặc Định




    Đà Lạt Mơ Tìm

    Đà Lạt ngàn năm vẫn lặng lờ
    Vầng dương hồng ửng trải muôn tơ
    Long lanh cỏ lá gieo thành giác
    Lãng đãng, mơ màng một sắc thơ!

    Bốn phía xanh lơ đượm nét dồi
    Dẫn hồn lữ khách tận chân đồi
    Dạt dào, êm ả lay bầu biếc
    Như cõi ngàn mơ chuyển đến rồi!

    Cảm thấy tâm hồn phơi phới rộng
    Bao niềm trăn trở thả tầng cao
    Vói mây pha loãng vào cung thắm
    Vơi bớt sầu ưu, chuỗi nghẹn ngào…

    Tôi thấy phôi phai nỗi vọng ngàn
    Một thời ghịt níu bước chân đàng
    Dẫm lên sỏi đá rồi tang giới
    Để tháng năm dài biến bóng ngoan

    Lạnh lùng khép cửa, đóng oai nghi
    Trầm mặc, chiều thu bởi tại vì
    Một kiếp đọa đày ôm giá rét
    Mạch nguồn, lửa sống biến suy vi…

    Hôm nay lồng lộng gió đồi thông
    Kéo mộng năm xưa trở ngược dòng
    Ánh thép rạng ngời vung biển bạc
    Hoàng hôn bảng lảng loé trên sông

    Dẫn đến nơi nầy để giải khuây
    Và tìm chốn thẳm ảnh hồn bay
    Năm xưa lạc mất vì phong vũ
    Lặng lẽ chiều tà duỗi cánh tay!

    Nguyễn Thành Sáng

  6. #466
    Ngày, tháng tham gia
    Jun 2016
    Bài Gởi
    497
    Thanks
    0
    Thanked 4 Times in 3 Posts
    Người Mở Đề Tài

    Mặc Định




    Nỗi Niềm Của Anh

    Cần Thơ dầy áo tối đêm nay
    Bởi khói băng về phủ đó đây
    Góp lá thu buồn qua mấy độ
    Nghe lòng xao xuyến, nghĩ về ai!

    Chốn Bắc đêm nay chắc buốt nhiều
    Có làm tê tái cánh cô liêu?
    Muối rơi từng cụm lên hồn giá
    Lạnh lắm không em? hỡi mộng chiều!

    Anh biết ngoài kia, gió lạnh lùng
    Đâu màng héo úa cánh hoa dung
    Để bay trắng xoá trùm hiu quạnh
    Bỏ mặc sầu đau rét tận cùng

    Thao thức u hoài giữa bóng đêm
    Em ngồi lặng lẽ ngắm vầng đen
    Năm nào phượng đỏ, bao mơ mộng
    Giờ lững lờ bay dưới ngọn đèn!

    Đàn tranh khuya lắm, một mình ngân
    Lảy khúc du dương vọng nắng hè
    Nhớ thuở năm nào đâu ánh lệ
    Chỉ bầu êm ả với trăng mê…

    Tất cả hết rồi chuỗi mộng mơ
    Đâu còn óng ả mảnh hồng tơ
    Chút vàng lóng lánh em mong đợi
    Cũng tận ngàn phương dõi mắt chờ

    Em ơi! Da diết ngóng trời xanh
    Nghĩa đá, tình thơ, kết mộng lành
    Mà cánh phong sương còn ngập lối
    Đường xa diệu vợi, nhịp hồn anh!

    Nguyễn Thành Sáng

  7. #467
    Ngày, tháng tham gia
    Jun 2016
    Bài Gởi
    497
    Thanks
    0
    Thanked 4 Times in 3 Posts
    Người Mở Đề Tài

    Mặc Định




    Vật Vờ Một Mảnh Tình Trôi

    Anh có tội, trăm lần mang tội
    Tội của anh lui tới cùng em
    Kéo dài hai chữ thân quen
    Vô tình vẽ ánh trăng lên đỉnh ngàn!

    Anh có tội muôn vàn em ạ
    Bởi một thời làm gió đong đưa
    Dìu em vào giấc ngủ mơ
    Bước chân nhè nhẹ lên bờ cỏ hoa

    Anh có tội rời xa lặng lẽ
    Không một lời chia sẻ cùng ai
    Để em khắc khoải chuỗi ngày
    Bóng chim tăm cá biết đây trở về?

    Anh có tội, lê thê tình cảm
    Trải khung trời bảng lảng gió sương
    Chập chờn ảo ảnh yêu đương
    Bất ngờ sáng sớm, vó cương lạnh lùng!

    Anh có tội mịt mùng năm tháng
    Làm nhạt mờ ánh sáng đời em
    Khiến cho u ẩn con tim
    Níu ghì, buộc thắt, thuyền quyên lỡ làng…

    Chiều hôm nay lang thang nỗi nhớ
    Vương vấn lòng cái thuở mộng xanh
    Vì sao suốt mãi thời gian
    Cánh chim biệt dạng, đoạn đành bỏ quên

    Để dang dở chưa tên còn đó
    Cả một đời trăn trở còn đây
    Làm cho vàng võ héo gầy
    Mảnh tình tha thiết, trôi bay vật vờ…

    17/10/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  8. #468
    Ngày, tháng tham gia
    Jun 2016
    Bài Gởi
    497
    Thanks
    0
    Thanked 4 Times in 3 Posts
    Người Mở Đề Tài

    Mặc Định



    Điểm Hẹn Em Vẫn Chờ

    Đêm nay quạnh quẽ, đoá hoa chờ
    Ánh toả đưa về phả ý mơ
    Nhưng mãi mịt mùng mang sắc lạ
    Cho niềm héo hắt khép sầu lơ!

    Khiến cánh hồng xuân mang nét úa
    Dưới bầu cô tịch, ướp sương đau
    Thoảng nghe vương vấn tình mây nước
    Lạc lõng, chơ vơ nỗi dạt dào

    Em ngồi lặng lẽ giọt lòng rơi
    Một thoáng thu trôi hướng vọng trời
    Sao chẳng đưa mây về hỡi gió
    Để vần thơ thắm nhịp nhàng khơi

    Bao ngày tiếp nối vẫn chờ ai
    Thiếu mảnh tơ vàng lại lắc lay
    Cuốn nghẹn âm thầm bên nẻo vắng
    Không buồn trách bóng, chỉ khăn tay

    Bởi hiểu tình anh tự thuở nào
    Muôn ngàn điệp khúc lảy hồn dao
    Chưa bao giờ kéo cuồng phong lộng
    Chỉ có êm đềm, vạn ánh sao!

    Anh cho nhiều lắm giọng êm hò
    Những lúc canh tàn, củi rã tro
    Ấm áp vô cùng, thôi lạnh lẽo
    Dòng sông xuôi mái, một con đò

    Giờ đêm lạc hẹn để em chờ
    Tiếc lắm anh à những tối thơ
    Nhưng sắc hồn trong còn mãi đó
    Em về, mai đến, dẫu trăng trơ!

    Nguyễn Thành Sáng

Qui Định Đăng Bài

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •