Thông Báo

Collapse
No announcement yet.

Cây Cột Mốc và Con Ngựa

Collapse
This topic is closed.
X
X
 
  • Chọn Lọc
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts

  • Cây Cột Mốc và Con Ngựa

    Cây Cột Mốc và Con Ngựa




    Giữa trưa, đường vắng. Nghe xa xa có tiếng vó ngựa khua giòn. Kìa, một chiếc xe chở hàng chạy tênh tênh trên đường nhựa. Chiếc xe lắp bánh ô-tô lăn êm ru. Thế lại càng làm cho tiếng móng sắt gõ vang trưa vắng. Nắng tinh quái cưỡi lên lưng chú Ngựa mà đốt. Nóng râm ran, toát cả mồ hôi. Chú Ngựa ngửng đầu nhìn con đường dài hun hút...

    - Pập pập pập! Pập pập pập!

    Sao mà thèm, mà mong được chạy trên con đường cát mịn quá. Lần nào cũng thế, chú Ngựa lúc đi, chỉ mong chóng hết chặng đường đá. Khi về, chú ta ước ao cho đoạn đường cát mịn dài ra...

    Chú Ngựa gật gật cái đầu mỗi lúc một nhanh, chẳng còn mấy nữa sẽ tới ngã ba, nơi rẽ sang vệt đường mịn cát. Chú ta sẽ được nghỉ, cho đỡ rát móng. Chặng nghỉ này không lâu nhưng thú vị.

    - Phì!

    Chú Ngựa hào hứng nghĩ: "Mình lại tiếp tục cho cái anh chàng Cột Mốc đứng ở chỗ nghỉ chân kia một mẻ mới được. Lần trước, nói chưa xong câu chuyện thì đã phải lên đường rồi".

    - Pập pập pập! Pập pập pập!

    Ngã ba kia rồi! Chú Ngựa nghển cổ, tung vó lao nhanh hơn. Rẽ, rẽ này! Ôi, khoái quá. Chỉ một thôi nữa là được nghỉ.

    Xe dừng ngay bên cạnh cây Cột Mốc. Bác đánh xe thong thả quấn vài vòng dây cương vào gốc cây bàng ba tầng lá cho Ngựa đứng. Mát quá!

    Nhá xong lưng bị ngô, Ngựa mới bắt đầu vào chuyện.

    Bao giờ cũng vậy, với ai cũng thế, Cột Mốc luôn luôn là một người hiền lành, ít nói. Ngựa vẫy tai, khiêu khích:

    - Từ hôm nọ đến hôm nay, đằng ấy đi được những đâu rồi?

    Cột Mốc không trả lời.

    Ngựa có vẻ khoái vì đối thủ im tiếng:

    - Ừ, đằng ấy biết điều mà chịu thôi đi, thế là phải. Làm sao mà đằng ấy hiểu được sự đời bằng tớ cơ chứ. Một đằng, có những bốn chân, đã từng đi khắp chốn khắp nơi, trên rừng, dưới biển, thành phố, nông thôn... đâu đâu cũng có mặt. Một đằng, cẳng một chiếc, suốt tháng quanh năm cắm chặt tại chỗ... Đằng ấy chịu thua tớ rồi chứ?

    Cột Mốc vẫn chưa nói gì. Ngay từ lúc nghe thấy tiếng vó khua từ xa, Cột Mốc đã biết mình sắp sửa phải giáp mặt với cái anh chàng Ngựa háu đá ấy rồi. Thằng cha đi khỏe, chạy tài thật. Nhờ vậy Ngựa biết được rất nhiều chuyện lạ, điều hay. Cột Mốc cũng muốn được như Ngựa lắm. Nhưng, công việc của Cột Mốc là ở chỗ này, làm cột tiêu báo cho mọi người, mọi xe chạy qua khỏi bị tai nạn.

    Ai có việc của người nấy chứ.

    Đợi cho Ngựa nói xong, Cột Mốc mới thủng thẳng:

    - Tớ có nhận là tớ giỏi giang hơn cậu bao giờ đâu. Cậu được đi xa nên biết rộng, hiểu nhiều. Còn tớ, tớ phải đứng im một chỗ, tớ cũng có điều hiểu biết mà cậu không thể có được.

    Ngựa nghe mà khó tin:

    - Điều gì, cậu nói thử xem nào?

    - Chẳng hạn như thế này: trước cậu, ai đã đi qua đây? Khi cậu đi rồi, ai sẽ tới? Ngày mai, lúc cậu chưa quay trở lại, cậu có biết chuyện gì sẽ xảy ra quanh nơi tớ đứng không?

    Ngựa ta bí quá, nói liều:

    - À, điều đó thì tớ không thèm biết!

    Cột Mốc cười:

    - Ấy, cậu đừng cáu. Nếu cậu muốn biết, tớ sẽ kể cho cậu nghe. Với tớ, cũng như thế đấy. Tớ chỉ có thể hỏi cậu, tớ mới rõ được những miền xa mà tớ không được đi.

    Ngựa vùng vằng:

    - Tớ không thèm hỏi và cũng không thèm kể cho cậu nghe.

    Cột Mốc vẫn ôn tồn:

    - Cậu lại nhầm rồi. Mình và cậu, đứa nọ vẫn cứ phải nhờ vào đứa kia thì mới có thêm được cho mình những điều hay, điều tốt.

    Ngựa văng liều:

    - Tớ không thèm!

    Và ức quá, Ngựa chỉ muốn đá cho Cột Mốc một cái. Được, đã thế thì... Ngựa chờ lúc bác đánh xe ra hiệu tiếp tục lên đường, Ngựa cố ý bước chệnh choạng, kéo sát thành xe kích vào Cột Mốc. Cột Mốc ngã lăn chiêng và chỉ kịp nói:

    - Cậu ấy lại nhầm nữa rồi!

    °

    Hai hôm sau, chú Ngựa kéo xe trở về đúng ngay phải buổi xấu trời. Xe đang bon trên đường cát mịn thì gặp cơn giông. Mà trời lại bắt đầu tối. Gió thổi, cát bay mù mịt. Cả bác đánh xe lẫn chú Ngựa đều không ngửng đầu lên được. Họ vừa đi vừa cúi gục xuống, cố nhìn cây cối mọc hai bên đường cho khỏi chệch xe. Tới quãng hết cây cối, họ phải trông vào những cây Cột Mốc đứng chỉ đường. Chú Ngựa dò dẫm, bước từng bước dè dặt. Gió, cát vẫn thốc lên. Bỗng, chiếc xe thụt hẫng xuống một cái, chổng ngược càng. Ngựa giật mình hí vang. Bác đánh xe nhảy phắt xuống, kêu:

    - Thôi! Sa xuống bãi cát rồi!

    Vừa nói, bác vừa cố sức bắt bánh xe. Nhưng, không được. Chiếc xe bị trượt, đã quay ngang, càng lún xuống sâu hơn. Bác đánh xe đi quanh một vòng rồi lẩm bẩm:

    - Quái, đứa nào lại nhổ cái Cột Mốc ở đây đem đi đâu thế?

    Chú Ngựa giật mình nhớ ra và nín thinh.

    Đành phải dỡ hàng trên xe xuống cho nhẹ rồi mới bắt bánh lên được. Trong lúc loay hoay khuân vác, bác đánh xe đá phải cây Cột Mốc. Bác nhấc cây Cột Mốc lên, cắm trả vào chỗ cũ. Tới lúc cả người lẫn xe ra được mặt đường thì Ngựa đã sùi cả bọt mép.

    Thấy Ngựa lử khử bước qua, Cột Mốc đã định nói cho một câu. Song, khi nghe tiếng thở hồng hộc của Ngựa, Cột Mốc thương tình không nói nữa.

    Cái cúc màu xanh

    U! Mà tại sao thế nhỉ?" Bé Thu Hương lạ quá đi thôi. Bạn Hà ở lớp hát hay. Bạn Nga học giỏi nhất. Bạn Quỳnh làm tổ trưởng tổ 3. Bạn Lễ thì múa dẻo. Chị Trang của em đã học tới lớp 10. Chỉ có Thu Hương là Thu Hương thôi, chán quá!

    Bé phụng phịu với mẹ:

    - Mẹ ơi, mẹ gọi con là Hà, là Lễ đi!

    Mẹ lạ quá. Lạ không kém gì Hương.

    - Tên là Hương, đẹp con ạ.

    - Con chả thích đẹp.

    Mẹ ngạc nhiên:

    - Thế con thích gì nào?

    - Con thích được cô giáo khen như cái Hà. Con thích học giỏi, cái Nga nó nhất lớp đấy. Mẹ chẳng gọi con là Nga.

    Giờ thì mẹ hiểu rồi, nhưng biết làm thế nào bây giờ? Mẹ chỉ bảo:

    - Thì con cứ học chăm và cứ ngoan đi.

    - Không. Con không thích tên là Hương nữa đâu!

    Mẹ chịu. Mẹ chịu thật. May quá, có bà. Bà vẫy em lại:

    - Ra bà cho cái này.

    Hương ngoẹo đầu:

    - Cháu chả thích cái này!

    Bà thủ thỉ như kể chuyện cổ tích:

    - Cái này tài lắm cơ. Bà bảo thật đấy. Nó sẽ cho con được khen, được nhất lớp và như chị Trang kia.

    Bà vừa nói xong, Hương sán ngay đến. Bà nhấc thúng khâu, lục tìm trong túi đựng cúc, lấy ra một chiếc xinh xinh. A! Cái cúc nhựa màu xanh long la long lanh.

    - Bà khâu cho con cái cúc này vào hàng khuy. Ai trông thấy cũng phải khen, phải thích.

    Thu Hương tươi như hoa.

    Sáng hôm sau, khi tới lớp, bạn nào trông thấy cái cúc của Thu Hương cũng xuýt xoa là đẹp. Buổi học ấy, bạn Hằng thuộc bài nhất, bạn Lan sạch sẽ nhất.

    Hương về bắt đền bà:

    - Cháu chán cái cúc màu xanh lắm.

    Bà nhặt mấy vụn rơm trên tóc cháu, thì thầm:

    - Đừng. Tại cháu cứ hay chạy đấy - chạy lắm, bị ngã, cái cúc xinh nó xấu đi, làm cháu không được khen.

    Bé Hương không chạy nữa. Không chạy thì không ngã, không bẩn quần áo, không lấm tay. Mười ngón tay xinh xinh cứ đỏ hồng hồng, cô giáo khen hai bàn tay Thu Hương sạch, đẹp nhất.

    Hương vui lắm, giục bà:

    - Bà ơi! Bà bảo cái cúc cho cháu nhất lớp đi.

    Bà xoa xoa cái cúc trên áo cháu:

    - Cái cúc nó bảo cháu đừng quay đi quay lại, đừng nói chuyện trong khi cô giáo giảng bài, đừng đánh dây mực ra vở...

    Bé Hương làm theo mà vẫn chưa được nhất lớp:

    - Bà ơi! Lâu quá bà ạ!

    Bà nhìn áo bé:

    - Tại cháu mặc cái áo không có cúc xanh đấy!

    À, thảo nào. Chiếc áo ấy giặt, chưa khô. Bà lại tìm trong thúng khâu, lấy thêm mấy chiếc cúc nữa, khâu vào tất cả mọi chiếc áo của em, mỗi cái một chiếc cúc màu xanh. Bà dặn thêm:

    - Cái cúc nó bảo cháu đừng có nhăn mặt với bạn, đừng "mày tao", cãi nhau chí chóe, thì mới là học sinh ngoan...

    Cái cúc xanh nó tài ghê cơ. Bé Thu Hương làm gì nó cũng biết. Nó bảo cái gì cũng đúng. Đến là yêu...

    Một hôm, là hôm rất lâu sau nhiều ngày có cái cúc xanh trên áo, bé Thu Hương đi học về, reo ầm lên từ ngoài cổng:

    - Bà ơi! Bà ơi!...

    Bà vội vàng bước ra.

    - Bà ơi! Cháu cứ tên là Hương cơ, bà ạ!

    Bà ôm choàng lấy bé:

    - Sao? Sao? Cháu kể bà nghe!

    Thu Hương vừa nói, vừa thở:

    - Bà ạ, cô giáo cháu bảo em Thu Hương dạo này ngoan... em Thu Hương thuộc bài nhất... em Thu Hương sạch sẽ nhiều... em Thu Hương...

    Mắt cháu long lanh, mắt bà chớp chớp. Bà nựng:

    - Ừ! Ừ... cái cúc ngoan ngoan của bà...

    Bé cười chúm chím:

    - Cái cúc ngoan ngoan của cháu chứ!

    - Ừ... cái cúc ngoan ngoan...

    Trò chơi của bố

    Bố sắp bắt đầu rồi đấy! Bố luôn luôn có những ngạc nhiên dành cho con gái bố. Vào lúc không bận bịu gì, hai bố con ngồi chơi với nhau như đôi bận cùng tuổi.

    - Mời "bác" xơi! - Hường đưa cái chén nhựa to bằng đầu ngón tay giữa của bố, cho bố.

    Bố đỡ lấy và đỡ bằng hai tay hẳn hoi, nói như thật:

    - Xin "bác" - Mời "bác" xơi.

    - "Bác" xơi nữa không ạ? - Hường tiếp.

    - Cảm ơn "bác", "tôi" đủ rồi... - Bố nói.

    Đoạn hai bố con cùng phá lên cười.

    Mẹ tủm tỉm nguýt bố:

    - Cứ như trẻ con ấy.

    Bố ôm lấy Hường, nhấc bổng em lên:

    - Bố con ta "bánh đa bánh đúc" con nhỉ!

    Hường rúc rích chúi vào ngực bố. Yêu bố ghê...

    Bố có rất nhiều việc phải làm, mà hình như bố không lẫn, không quên, kể cả những trò chơi...

    Như hôm nay, hai bố con lại chơi "ăn cỗ".

    - "Bác" ăn gì nào? - Hường hỏi.

    Bố dịu dàng:

    - "Bác" phải hỏi "tôi" là "tôi" xơi gì chứ?

    - Vâng ạ. "Bác" xơi gì ạ?

    - Dạ, "bác" cho tôi bát bún mì!

    Hường dừng tay lau "bát đĩa".

    - Không có món nào như thế đâu ạ.

    - À! Vâng "tôi" nhâm, cảm ơn "bác"...

    Lát sau, hai bố con đổi cho nhau.

    Bố hỏi:

    - "Bác" xơi gì ạ?

    - Dạ, xin "bác" bát mì bún.

    - Món ấy không có đâu ạ.

    - "Bác" cho miến vậy.

    - Mời "bác".

    Hường đưa tay ra cầm lấy cái chén nhựa.

    - Ấy "bác" phải đỡ bằng hai tay. "Tôi" đưa cho "bác" bằng hai tay cơ mà...

    Mẹ nhìn hai bố con, lần này mẹ không nguýt bố và cũng không tủm tỉm.

    Năm nay, bố đi xa, bé ở nhà với mẹ.

    Đến bữa cơm, mẹ để bé xới cơm cho mẹ. Cứ nhìn hai bàn tay của Hường lễ phép bưng bát cơm lên, mẹ lại nhớ đến hai bố con chơi với nhau. Bé Hường chẳng biết được đâu. Cũng như bé làm sao đoán biết được ngay trong trò chơi ấy, bố đã dạy con một nết ngoan.

    Và mẹ viết thư cho bố, kể: "Em đã biết chơi với con như anh".

    Buồn cười thật, thế mà mẹ cũng khoe!
    (ST)
Working...
X