Thông Báo

Collapse
No announcement yet.

Thế hệ bánh mì kẹp

Collapse
This topic is closed.
X
X
 
  • Chọn Lọc
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts

  • Thế hệ bánh mì kẹp

    Tôi ra đời giữa hai cuộc chiến, giữa một trăm năm đô-hộ giặc Tây và hai mươi năm nội-chiến từng ngày. Sau đó, tôi được đi du-học và tôi đã sống “vô tư lự” bên trời Âu sung-túc trong khi khói lửa vẫn ngập trời nơi quê nhà.



    Giờ đây, bom đạn đã ngừng tiếng nhưng một lần nữa, gia-đình tôi đã phải cuốn gói rời bỏ quê-hương và mấy triệu người Việt-Nam bỗng nhiên phải sống tản mác trên toàn thế-giới như những cây bị bật rễ, ở những chốn dung-thân như Mỹ, Gia-Nã-Đại, Pháp, Úc…
    Phần mất mát vẩn còn đó, nguyên vẹn, ít ra đối với bố mẹ chúng tôi và chúng tôi, thế-hệ đầu của những người di-dân. Một thế-hệ lơ lửng giữa không-gian quê hương, chơi vơi giữa thời-gian thế-hệ, lạc lõng trong tâm-tư văn hoá. Một thế-hệ “bánh mì kẹp”.


    Kẹp giữa hai quê-hương



    Những người di-dân này, ngày hôm nay mang sổ thông-hành Mỹ, Pháp, Úc… nhưng vẫn chỉ là Mỹ (Pháp, Úc…) giấy, phần đông tiếng Mỹ (Pháp, Úc…) vẫn còn ba-xí ba-tú, miệng vẫn hôi mùi nước mắm chứ không hôi hamburger hay camembert, vẫn không có bạn bè Mỹ (Pháp, Úc…) mà chỉ sống quanh-quẩn với nhau, tụ-tập nơi những thương-xá, chợ búa Á-Đông, hay rủ nhau “party”, ăn uống, karaoke với nhau.
    Những người Mỹ (Pháp, Úc…) gốc Việt này đã đi tìm một nơi nương-tựa để sống “tạm-bợ” nơi xứ người mà trong thâm-tâm còn cố tưởng-tượng như mình đang sống ở quê nhà, và lúc nào có dịp, có phương-tiện là lại vù về Việt-Nam, một số để “hưởng-thụ”, nhưng phần lớn vẫn vì nhớ nhà.

    Tôi không nhớ ai đã có nói: “Ma patrie, c’est là où je suis heureux”
    (Quê-hương tôi là nơi chốn nào tôi sống hạnh-phúc)




    Tôi muốn tin ông lắm, tôi cũng muốn tự an-ủi mình lắm, nhưng tiếng gọi của cội-nguồn réo rắt lắm, ông ơi. Tôi cứ ngỡ quê-hương là nơi chôn nhau, cắt rốn, là nguồn, là cội, là gốc, là rễ cơ mà ?
    Ở hải-ngoại, đương-nhiên chúng tôi được tự-do, phần đông được ăn sung, mặc sướng, đủ tiền mua nhà, chăm lo cho con cái ăn học, đi shopping hay du-ngoạn đây đó… Đời sống này, nhiều đồng-bào ta nơi quê nhà mong mỏi có được, và tôi thừa hiểu chúng tôi « hạnh phúc » hơn rất nhiều người lắm. Tôi không dám than thân, trách phận hay phân-bì với ai cả, chẳng qua nơi đây, tôi chỉ nói lên tâm-sự u-uẩn những người tha-hương chúng tôi mà thôi.
    Nhất là trong trường-hợp tôi, hiện đang mang hai quốc-tịch Pháp và Mỹ, sống bên Mỹ nhưng tim vẫn còn « vọng Nam », tâm vẫn còn hướng về Pháp, đôi khi vẫn nhớ về khung trời Bỉ Quốc. Những nơi tôi đã sống, làm sao tôi có thể xóa quên được ?
    Quê-hương như người mẹ đã bụng đau, dạ chửa cho tôi ra đời, nuôi-nấng, dậy-dỗ tôi nên người, và quê-hương thứ hai, thứ ba là những bà mẹ đã mở rộng vòng tay, đón-nhận tôi khi tôi không còn chỗ đứng dưới ánh mặt trời.
    Ơn-nghĩa này, chúng tôi không quên (từ ngày sang Mỹ, năm 1975, bố mẹ tôi năm nào cũng gửi chút quà giáng-sinh cho gia-đình ông sĩ-quan Mỹ đã giúp nhà tôi sang Mỹ, và sau khi bố tôi mất, mẹ tôi vẫn tiếp-tục gửi, mặc dù người ân-nhân này đã mấy lần đề-nghị nên thôi gửi quà).
    Tôi cảm quí những bà « mẹ nuôi » lắm, tôi lại càng xót-thương Mẹ Việt-Nam, quê-hương đau-khổ. Ôi, quê-hương tôi đâu ? Mỹ, Pháp, Úc… ? Hay vẫn là Việt-Nam muôn thuở ?




    Kẹp giữa hai nền Văn-hoá


    Ngày hôm nay, tôi đã lục-tuần nhưng tôi đã chỉ được sống ở quê nhà có mười tám năm. (Tôi đã mất mát quá nhiều rồi.)




    Bao nhiêu năm tháng sống bên Pháp, bên Bỉ, đã rèn đúc tôi với một lối suy-luận, một cách ăn nói, một cách cư-xử xã-giao, một nền văn-hoá mà tôi hãnh-diện mang bên cạnh văn-hoá của mình, Qua bao năm tháng đó, tiếng Pháp đã dần-dà trở thành tiếng tôi thông-dụng nhất, ngay cả để diễn-tả những tâm-trạng sâu-thẳm nhất của mình.
    Tuy nhiên, bao nhiêu năm tháng đó chỉ có thể thấm vào cái vỏ bên ngoài, chỉ có thể thay đổi hình-dạng và cử-chỉ của tôi, chỉ có thể tạo nơi tôi những sở-thích ăn mặc, đi đứng, nói chuyện, chỉ có thể tạc lên cái “Tôi” bên ngoài.
    Tất cả những năm tháng đó không hề thay đổi nước da hay sắc tóc tôi (tóc tôi chỉ có thể bạc trắng với thời-gian), không hề lay-chuyển âm-điệu tiếng mẹ đẻ của tôi, không hề làm suy-sút kho-tàng văn-hoá tổ-tiên tôi hay nền giáo-dục bố mẹ tôi.


    Nước Pháp đã ban thêm cho tôi một nền văn-hoá, nhưng không hề thay-thế nền văn-hoá của tôi.

    Nhưng có lẽ đó cũng là nỗi khổ-tâm của tôi, nỗi khổ-tâm của những người di-dân trong thế-hệ đầu? Cây cối làm sao sống thiếu gốc rễ? Con người ta làm sao sống thiếu cội nguồn? Làm sao tôi có thể vui sướng bên ngoài khi bên trong trống vắng?
    Tôi có thể thích pot-au-feu hay bouillabaisse nhưng bao giờ tôi cũng vẫn thèm một tô phở đặc-biệt, tái-nạm-gầu-gân-sách-sụn.
    Tôi có thể mê một chai Saint Emilion hay một chai Volnay nhưng tôi vẫn nhớ hương-vị mấy chai la-ve “33” của “Brasseries et Glacières d’Indochine” (BGI).
    Tôi có thể viết tiếng Pháp giỏi hơn người Pháp trung-bình, nhưng tim tôi bao giờ cũng rung-động khi tôi được đánh dấu hỏi, dấu ngã.
    Tôi có thể thích xem phim “action” Mỹ hay nghe Claude Barzotti hát nhưng tôi vẫn thích xem phim bộ… Đại-Hàn (Việt-Nam tôi làm gì có phim hay?), nhưng tôi vẫn thấy thấm-thía hơn khi tôi nghe nhạc Việt, tôi vẫn truyền-cảm hơn khi hát tiếng Việt.
    Tôi có thể ngoảnh lại nhìn một cô đầm tóc vàng, mắt xanh nhưng tôi chỉ có thể hạnh-phúc với người đàn bà gọi tôi bằng “Mình ơi!”.




    Chỉ vì đó là văn-hoá dân-tộc nằm trong máu, trong xương-tủy tôi, vì đó là giáo-dục bố mẹ, ông bà tôi đã truyền lại cho tôi, vì đó là vết-tích của mấy ngàn năm lịch-sử.
    Chỉ vì tôi là người Việt-Nam.
    Kẹp giữa hai nền văn-hoá.
    Kẹp giữa hai thế-hệ
    Bố mẹ chúng chúng tôi và chúng tôi cùng một làn sóng di-cư (cho dù trong số chúng tôi có những người đã đi trước) nhưng hai điều khổ-tâm cũng có điều khác-biệt.
    Quả thật vậy, chúng tôi vẫn cùng một nền văn-hoá với bố mẹ, cùng một nền giáo-dục do cha ông truyền lại. Bố mẹ chúng tôi vẫn được sống với chúng tôi như lúc còn ở Việt-Nam, với nền-tảng Phật-Lão-Khổng, cùng một nhân-sinh quan, cùng một đạo làm người. Chúng tôi vẫn nói tiếng Việt với bố mẹ, tiếp-tục yêu thương, kính-nể bố mẹ, để tiếp-tục lưu-truyền phong-tục, tập quán.
    Trong khi chúng tôi giờ bắt-buộc phải chấp-nhận văn-hoá con cháu chúng tôi như một văn-hoá ít nhiều là ngoại-Việt.


    Vì sự lưu-truyền đó sẽ gián-đoạn từ đây. Con cái chúng tôi đã bắt-đầu nói một thứ tiếng khác và những điều chúng tôi cố-gắng răn-dậy con cái khó lọt qua được màng-lưới thế-giới bên ngoài.
    Tôi đã được chứng-kiến một cảnh-tượng mà tôi không bao giờ quên được. Hôm đó, một người bạn có tổ-chức một buổi tiệc họp mặt với hơn sáu mươi bạn hữu để ăn uống, hát hò, nhẩy đầm.
    Về khuya, chúng tôi tạm ngưng chương-trình để ăn một bát cháo gà cho ấm bụng và lấy sức chơi tiếp. Lúc đó, đứa con trai chủ nhà từ trên lầu đi xuống với mấy đứa bạn, bật máy truyền-hình lên và nằm xem, ngay giữa sàn nhẩy. Chúng tôi đã bị “chiếm đất” và đợi một lúc, không thấy tình-hình biến-chuyển, quan-khách lần-lượt xin kiếu-từ.
    Tôi á-khẩu. Làm sao tôi có thể tưởng-tượng được cảnh này, với nền giáo-dục của tôi? Hôm đó, tôi đã chợt hiểu nền “độc-tài” của con trẻ trong cái quốc-gia tự-do nhất thế-giới này. Nhưng điều tôi phân-vân nhất là trong tình-trạng đó, hai vị chủ nhà, nghĩa là bố mẹ cậu trai trẻ đó, không hề lên tiếng can-thiệp, hầu như làm ngơ, không nhìn thấy điều gì cả.

    Trong khi tôi, đầu đã bạc phơ mà mỗi lần sang thăm nhà, Mẹ bảo tôi cạo râu hay đi cắt tóc là tôi vui vẻ làm ngay, chỉ để vâng lời Mẹ, để cho Mẹ vui. Ngược lại, bên Mỹ này, con gái mới mười lăm tuổi đã đánh mắt, thoa son đi học, bố mẹ nói gì được khi trong trường, bạn bè chung quanh đều như vậy, vả lại có thầy bà nào cấm cản đâu? Bên này, con cháu đi xâm mình (tattoo) hay đục vòng sắt vào môi, vào mắt (piercing) thì bố mẹ nào, ông bà nào ngăn cản được?
    Nhà chúng tôi lúc trước không giầu có gì nên không bao giờ dám phí-phạm bất cứ gì, ăn cơm phải vét sạch từng hạt, trong khi con trẻ bên này lấy cho đầy đĩa nhưng không ngần-ngại đổ tuốt nửa đĩa thức ăn khi chúng cảm thấy no.




    Tôi đã tận mắt thấy những bố mẹ phải khóc tức-tưởi khi bị lũ con xúm vào “mắng”. Ngày nay, bố mẹ nào dám đánh con mà không sợ chúng nó gọi “911”?
    “Trời làm một trận lăng-nhăng, ông hoá ra thằng, thằng hoá ra ông”. Ngày nay, thế-giới đảo lộn và chúng tôi đi lộn đầu, để con cái trèo đầu, trèo cổ thôi.
    Lúc trước còn ở bên Pháp, tôi vẫn cố gắng mỗi năm lấy máy bay sang thăm bố mẹ, và giờ đây sống bên Mỹ, tôi vẫn đi thăm Mẹ (vì không cùng tiểu bang) và ngoài ra, còn phải đi Pháp thăm con.
    Hoá ra, chúng tôi ở trên thì lo cho bố mẹ, ở dưới thì lo cho con cái (ở bất cứ tuổi nào); ở trên thì bị bố mẹ mắng, ở dưới thì bị con trách !?!
    Kẹp giữa hai thế-hệ.


    Xung-đột cả thế-hệ lẫn văn-hoá

    Nói như vậy không phải để trách mắng con cái. Đâu phải do lỗi chúng nó nếu chúng nó không nói được tiếng mẹ đẻ? Đâu phải do lỗi chúng nó nếu chúng nó sinh sống tại hải-ngoại? Đâu phải do lỗi chúng nó nếu chúng nó hoà mình với môi-trường bên ngoài nhiều hơn là với môi-trường gia-đình (nhất là trong cái tuổi thành-niên này)?


    Tôi đã có nghe những đứa trẻ nói với bố mẹ: “Bố mẹ đừng trông mong chúng con trở thành người Việt. Văn-hoá của bố mẹ không phải là văn-hoá của chúng con. Chúng con là người Mỹ!” Phũ-phàng thay, đau lòng thay, nhưng chúng nó làm sao hiểu được văn-hoá chúng ta khi chúng nó sống trong một thế-giới mà nền-tảng là “tự-do” và “đồng đô-la”? Làm sao chúng nó có thể nghe lời bố mẹ trong khi sự-thật bên ngoài hầu như khác hẳn?

    Có lẽ chính chúng nó có lý. Bổn-phận cha mẹ là giúp con cái thành công cuộc đời chúng nó chứ không phải cuộc đời cha mẹ, giúp chúng nó thành-công ngoài đời, trong môi-trường chúng nó đang sống chứ không phải môi-trường bố mẹ chúng đã sống. Sống ở đâu mà không theo văn-hoá nơi đó thì chỉ có thất bại, mà đâu có cha mẹ nào muốn con mình thất-bại khi ra đời, cho nên đành ngậm cay, nuốt đắng mà thôi.


    Nỗi buồn u-uẩn

    Dĩ nhiên tôi không dám vơ đũa cả nắm, không dám nói gia-đình Việt-Nam bên hải-ngoại nào cũng như trên, nhưng có lẽ phần đông là như thế (?)
    Nói lên vài điểm cho dễ hiểu, nhưng vấn-đề không giản-dị như vậy và tôi không có khả-năng phân-tích nhiều hơn.
    Dù sao đi nữa, đây cũng chỉ là nỗi buồn u-uẩn, ám ảnh tôi từ bao lâu nay, trong mối liên-hệ với tâm-hồn, với văn-hoá, với gốc rễ của mình.
    Tôi không tức-giận, không chua chát. Tôi chỉ cảm thấy buồn, tôi không luyến-tiếc quá-khứ, chỉ là tôi cảm thấy buồn.
    Vướng mắc giữa hai quê-hương, giữa hai nền văn-hoá, giữa hai thế-hệ, chúng tôi là một thế-hệ "bánh mì kẹp” (đôi khi còn là “bánh bao” nữa). Ngoảnh nhìn lại chỉ còn kỷ-niệm, nhìn về đàng trước thì tương-lai đã bít kín.




    Nhưng thôi, đã biết là mình vướng mắc, là mình “chấp ngã” (như lời Phật dậy) thì chỉ còn có nước “phá chấp”, nghĩa là “buông”, là chấp-nhận.
    Vả lại, cha mẹ chúng tôi không có vấn-đề này, con cháu chúng tôi không có vấn-đề này, chỉ có chúng tôi mới có vấn-đề này. Ngày nào cái thế-hệ chúng tôi đi hết rồi thì vấn-đề này sẽ không còn ai bàn đến nữa.
    Chúng tôi chỉ là một giai-đoạn chuyển-tiếp, một thế-hệ bị mất mát, bị hy-sinh để dân-tộc di-dân chúng tôi có thể lật qua một trang sử mới.
    Để đời sau, con cháu chúng tôi có hy-vọng thành-công trên đất người, đi tiếp con đường mà chúng tôi đã không đi hết.



    Được như vậy, chúng tôi cũng sẽ mãn-nguyện lắm rồi.
    Xin cảm-ơn Trời Phật, xin cảm-ơn phúc-đức ông bà.
    Tháng 3-2012

    Yên Hà

  • #2

    Comment


    • #3
      Đau thuơng và mất mát nếu cứ suy nghĩ là chỉ có dân tộc Vn nầy mới là thứ chịu đựng nhiều nhất thì bao nhiêu trăm năm nữa mới có thể là Koẻa hay Japan bây giờ ! gần một 120 ngàn người Nhật chết ngay tức khắc khi quả bom đầu tiên rơi xuống , nhưng họ đã gạt qua tất cả để thành một cường quốc đứng sau Hoa Kỳ ngày hôm nay . Làm một cái gì đó phi thuờng , thì tốt hơn một vạn giọt nước mắt , mặc dầu đó là những giọt nước mắt cay đắng nhất .

      Comment


      • #4
        Nguyên Văn Bài Viết Của GreenDragon998 View Post
        Đau thuơng và mất mát nếu cứ suy nghĩ là chỉ có dân tộc Vn nầy mới là thứ chịu đựng nhiều nhất thì bao nhiêu trăm năm nữa mới có thể là Koẻa hay Japan bây giờ ! gần một 120 ngàn người Nhật chết ngay tức khắc khi quả bom đầu tiên rơi xuống , nhưng họ đã gạt qua tất cả để thành một cường quốc đứng sau Hoa Kỳ ngày hôm nay . Làm một cái gì đó phi thuờng , thì tốt hơn một vạn giọt nước mắt , mặc dầu đó là những giọt nước mắt cay đắng nhất .
        Nhật và Korea khác ở chổ khi cần cho lợi ích chung họ sẽ dẹp qua mọi thứ

        Còn ở VN trong vòng 60 năm qua thì khi cần cho lợi ích riêng sẽ có những thế lực moi móc ra đủ thứ để chèn bánh xe

        Comment


        • #5
          Bài này không biết tác giả muốn tậm sự hoàn cảnh của tác giả hay là muốn phản ánh cuộc sống hiện tại ở Hải Ngoại đây? Well, nếu muốn tâm sự cho hoàn cảnh riêng của mình thì HK miễn bàn, vì mỗi cá nhân có 1 hoàn cảnh sống khác nhau. Tuy nhiên, nếu ý tác giả muốn mỉa mai cuộc sống ngoài HN thì đó là do suy nghĩ riêng của tác giả.
          _ Bản thân tác giả qua đây lúc 18 tuổi, đến hơn 60 tuổi vẫn nhớ nhà? để HK ngẫm xem? như vậy tác giả rời VN trước 75, tức là có thể là đi du học, ngoài ra HK không biết có lý do nào rời VN trược 75 không? Những người rời VN trước 75 theo diện du học, thì HK chưa thấy ai muốn về VN cả theo HK biết, vì HK tiếp xúc nhiều người như vậy , họ hội nhập văn hóa Tây phương nhanh hơn những người rời VN từ năm 75 trở đi. Như vậy, hoàn cảnh của tác giả này HK có phần đặt dấu hỏi????????????????
          _ Con người ai cũng có khuynh hướng đứng núi này trông núi nọ, tác giả này rời VN, sang Pháp, sau đó sang Mỹ, rồi lại nhớ Pháp, rồi cũng nhớ VN,???? vậy thật sự ổng nhớ quê hương hay là đứng núi này trong núi nọ?. HK cũng không ngoại lệ đâu, hồi từ VN sang Mỹ cũng còn nhớ VN lắm, cái gì cũng nghĩ về VN mặc dù hồi ở VN thì đòi đi Mỹ :D. Nhièu người khi đi phỏng vấn sang Mỹ, nếu mà bị từ chối thì họ giống như muốn tự tử á. Còn những người qua được Mỹ rồi thì nói nhớ nhà nhớ nọ...... well chắc nhớ nhửng cuộc vui chơi , nhậu nhẹt, bạn bè..... thì đúng hơn :D
          _ Tóm lại , người VN mình sang Mỹ vẫn còn nhiều người đứng núi này trong núi nọ đó chính là problem. Cho về VN luôn thì không chịu , vì không biết làm gì sống, sang Mỹ thì than nhớ nhà nhớ quê hương , đổi thừa văn hóa này nọ, đổi thừa ngôn ngữ bất đồng.
          Đ/v thế hệ sau của mình, đường nhiên tụi nó sống ở xứ Mỹ thì phải nói tiềng Mỹ, văn hóa người Mỹ vì suốt ngày tụi nó trong trường. Văn hóa nào cũng có cá hay cái dỡ tùy cách nhìn mỗi người. Bản thân mình rất khó chịu khi phải hội nhập vào văn hóa Mỹ, thì tụi nhỏ cũng vậy thôi, ép nó theo 100% văn hóa VN là điều khó có thể. Muốn tụi nó hiểu biết văn hóa VN thì mình phải dạy tụi nó tiếng Việt. Có bao nhiều người chịu dạy tụi nhỏ tiếng Viết? có nhiều cha mẹ còn cảm thấy hảnh diện nếu đứa con chỉ nói toàn English, rồi sao đó tập nói English với tụi nó. Cái gì cũng vậy, mình muốn 1 cái cây như ý mình thì mình phải vun bón chăm sóc nó, chứ không thể tự nhiên mà có. Nếu mình đã quyết định sang Mỹ thì phải quyết tâm học English, hội nhập văn hóa của người Mỹ thì mình mới không càm thấy lạc lỏng. Đừng bao nhờ ngồi đó than thân trách phận,than nhớ nhà... Người VN không phải là chủng tộc duy nhất rời bỏ đất nước để vào Mỹ, rất nhiều chủng tộc khác, và họ cũng giống như mình thôi.
          Con nít ở VN hay ở Mỹ cũng vậy, nếu tụi nó ở gần bạn xấu thì nó sẽ xấu, ở gần bạn tốt thì nó sẽ tốt. Đó là lý do người Mỹ họ thường mua nhà ở nhũng nơi có trường tốt , khu phố tốt , cho dù khả năng họ chỉ vừa đủ chi tra cho cái nhà. Người VN mình có chịu làm vậy không? Đa số vẫn còn theo cách sống VN, tìm chổ rẻ, mua nhà thì kéo nhau vào 1 chổ, hoặc chổ nào đông VN, nhưng không chịu xem xét là khu vực đó thế nào, trường học thế nào... Cho nên, gieo giống nào gặt quả đó.
          Ngôn ngữ thì tụi nhỏ phải nói English, và ngôn ngữ của người ta chỉ là you and me, yes/no, ok... KHông thể nào cho đó là cách nói chuyện thiếu lễ phép và tôn trọng. Tôn trọng hay không là cử chỉ của tụi nó. Còn nếu mình cảm thấy khó chịu với ngôn ngũ English thì phải dạy tụi nói tiếng Việt ngay từ nhỏ. Đừng trách tụi nhỏ, mà hãy trách bản thân mình có thời gian với tụi nó không?
          Văn hóa và ngôn ngữ là 2 thứ khó nuốt nhất, bản thân HK rất ghét English , điều đó không có nghĩa là HK sang đây đầu hàng với English? HK không muốn bàn luận về English, vì cả 1 quá trình đấu tranh không ngắn của HK về ngôn ngữ này. Còn nữa Văn Hóa Mỹ càng khó hơn, từ văn hóa VN chuyển sang văn hóa Mỹ? đến bây giời HK vẫn còn tiếp tuc học. Văn hóa Mỹ hay VN điều có cái hay , cái nào không tốt thì bỏ ra, cái nào hay thì giữ , đừng quá bảo thủ mà bản thân mình sẽ bị bỏ đằng sau trong thế giới hiện đại. HK cũng nhớ VN chứ, cũng nhớ bạn bè cũ chứ, nhưng bây giờ có thể quay lại VN sao? có thể về VN sống được sao? Go forward, move on đó là phong cách của người Mỹ, nhũng cái hay của họ tại sao lại không học?
          Nếu họ không hay, thì làm sao 1 đất nước chỉ có vài trăm năm lịch sử đã trở thành 1 cường quốc thế giới?. Người Mỹ lúc nói chuyện, họ luôn đứng thẳng, nhìn thẳng người đối diện, cho dù người đối diện là ai, lớn hay nhỏ , chứ không khúm núm trước ai cả. Họ rất tự nhiên đứng trước đám đông để bày tỏ ý kiến, không rụt rè nhúc nhát cho dù là đứa trẻ.
          Cuối cùng, đã chấp nhận sang Mỹ thì quyết tâm làm những gì mà mình cần làm, đừng bao giời nhìn lại đằng sau, move on !!!!!
          Còn nữa, my mom sang đây lúc lớn tuổi, không biết tiếng Anh, và cũng không sống gần chổ đông VN như Cali, nhưng mà vẫn happy , không thích về VN ở.
          "Life is like a river, let it flow.
          Cuộc đời giống như một dòng sông. Cứ để nó trôi."

          Comment


          • #6
            Nói ra thì mít lòng, em đi chùa nghe nhiều Bác than thở : sao mà buồn quá, sao mà lạnh quá, sao mà con cái...v.v...và v.v..., em mới tà tà hỏi nhỏ : "Dzậy chớ giờ ai muốn lìa đời đầu thai trở lại VN?" Guess how many hands wwwaaasss raised.

            Comment


            • #7
              Đây là tâm sự chung của phần đông người lớn tuổi mà.. khi lớn tuổi thì lại sống nhiều thời quá khứ ,
              đoạn cuối thì chính tác giả này ,củng hiểu.... problem là ở đâu





              Vả lại, cha mẹ chúng tôi không có vấn-đề này, con cháu chúng tôi không có vấn-đề này, chỉ có chúng tôi mới có vấn-đề này. Ngày nào cái thế-hệ chúng tôi đi hết rồi thì vấn-đề này sẽ không còn ai bàn đến nữa.
              Chúng tôi chỉ là một giai-đoạn chuyển-tiếp, một thế-hệ bị mất mát, bị hy-sinh để dân-tộc di-dân chúng tôi có thể lật qua một trang sử mới.
              Để đời sau, con cháu chúng tôi có hy-vọng thành-công trên đất người, đi tiếp con đường mà chúng tôi đã không đi hết.

              Comment

              Working...
              X