
Đời không ai dám chắc trăm năm con tim chẳng vương nợ tình, từ nay cho đến lúc xuôi tay vẫn không màng đến yêu đương. Có là gỗ đá mới không rung động và không xao xuyến, nên giờ đây đứng trước ngã ba tình lòng mãi phân vân.
Đời tôi như chưa biết yêu đương ra sao hạnh phúc thế nào, chỉ nghe qua khúc hát chỉ đọc trong thơ rồi tôi mộng mơ. Một trời hoa bướm tiếng chim nô đùa mừng cho đôi lứa, có vầng mây trắng gió mát trong lành và có đôi ta.
=> Tình là tiếng hát con tim là niềm cảm xúc thiêng liêng, là gạch nối giữa hai tâm hồn nói chung tiếng. Nói sao hết nỗi lòng, tiếng yêu khó vô cùng. Chỉ riêng trái tim mình biết hay không.
Đời tôi sao quá ít khi vui nhưng sao lại lắm khi buồn, buồn thương cho số kiếp cô đơn lang thang một bóng riêng tôi.
Đã từng dang dở, khổ đau trăm chiều tủi hờn không thiếu. Nên chỉ mơ ước, ước muốn khiêm nhường hạnh phúc đơn sơ.
Tình, tình là như thế mong sao ai kia hiểu thấu cho mình, dù sao đi nữa vẫn thấy trong lòng tâm hồn tan nát, ai từng đau khổ mới biết được tình là như thế đó, đó là duyên số chẳng trách chi đời, chẳng lỗi nơi ai.
Tình dù ta cố tránh như sao không ai chạy khỏi lưới tình. Từ khi sinh ra cất tiếng khóc òa chữ tình đã có.
Biết đời điên đảo chẳng ước sang giàu chỉ mong hạnh phúc, biết tình oan trái nhưng sao con người vẫn cứ yêu hoài...




...Bản thân mình nghĩ rằng...khg có con đường nào khó đi bằng đường tình...những con đường nguy hiễm thường có biển báo....đường tình thì không...điềm báo trước trong lý trí rằng đường tình mình đang đi là nguy hiễm thì đều bị con tim đánh gục...Cũng nên cám ơn đôi lần mình vấp ngã trên đường tình...bỡi mỗi lần ngã là mỗi lần mình khôn ra...đúng với câu chuyện nhà văn nào đó đã viết...Tình yêu dạy cho ta bước đi của hổ, của báo, cho ta sức mạnh của mãnh thú. Nó dạy cho ta sự giảo hoạt của cáo, của rắn độc...Nó khiến ta nhân đạo hơn hoặc độc ác hơn.
Comment