Thông Báo

Collapse
No announcement yet.

LòNg MẸ

Collapse
This topic is closed.
X
X
 
  • Chọn Lọc
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts

  • LòNg MẸ

    “Thế giới có nhiều kỳ quan nhưng kỳ quan tuyệt phẩm nhất là trái tim người mẹ” (Becnao).

    Tình cảm mà người mẹ dành cho đứa con là vô bờ bến. Thế nhưng được bao nhiêu người con hiểu được tấm lòng bao la, vĩ đại đó của mẹ.


    Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào
    Tình mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào
    Lời mẹ êm ái như đông lúa chiều rì rào
    Tiếng ru bên thềm trăng tà soi bóng mẹ yêu
    Lòng mẹ thương con như vầng trăng tròn mùa thu
    Tình mẹ yêu mến như làn gió đùa mặt hồ
    Lời ru man mác êm như sáo diều dật dờ
    Nắng mưa sớm chiều vui cùng tiếng hát trẻ thơ



    Từng lời ca như những cơn sóng của biển Thái bình rạt rào vỗ vào bờ. Nó cũng như tình yêu thương của mẹ dành cho mỗi đứa con, là cơn sóng cuộn vỗ về bên con những hôm trái gió. Với người mẹ, đứa con là tất cả cuộc đời nhưng với những đứa con, cha mẹ chỉ là một mắc xích của cuộc sinh tồn. Có phải vì vậy mà cha mẹ nuôi con bằng trời bằng biển, con nuôi cha me ïtính tháng tính ngày. Từng ca từ nhẹ nhàng, bao dung như chính tình yêu của mẹ, như những cơn gió từ tay mẹ giữa buổi trưa hè. Tình thương mến bao la không gì có thể thay thế, không một từ ngữ nào có thể diễn tả. Mẹ là đại dương bao la, là dòng suối ngọt, là vầng trăng tròn mùa thu. Phải chăng đó là tất cả những gì đẹp nhất của tự nhiên, là sản phẩm tuyệt xảo nhất của hoá công. Trái tim người mẹ là kiệt tác của thựơng đế và “ vì chúa Trời không kịp làm ra mọi việc nên chúa đã sáng tạo ra người Mẹ”. Tiếng nhạc dịu dàng, du dương tạo nên những dư ba không dứt.

    Thương con… thao thức bao đêm trường
    Con đã yên giấc, mẹ hiền vui sứơng biết bao
    Thương con khuya sớm bao tháng ngày
    Lặn lội gieo neo, nuôi con đến ngày lớn khôn.


    Từng ca từ cứ như len lỏi vào mọi ngõ ngách của lòng người. Tất cả ngọt ngào như lời ru của mẹ thưở ấu thơ. Aâm nhạc giúp con người nhận ra những tình cảm rất người. MÁi tóc mẹ ngã màu cũng là lúc con lớn khôn. NHưng dẫu con có là ai, con có đi đâu, con vẫn chỉ là đứa con bé bỏng của mẹ. Đó là chân lý, một chân lý mà ai đã từng làm mẹ đều đã hiểu.

    Thương con mẹ hát câu êm đềm
    Ru lòng thơ ấu quản gì khi thức trắng đêm
    Bao năm nước mắt như suối nguồn
    Chảy vào tim con mái tóc trót đành đẫm sương


    Trong mỗi chúng ta, chắc rằng ai cũng ít nhất một lần trong cuộc đời làm mẹ buồn lòng. Thế nhưng chưa bao giờ có một người mẹ nào trách con mình vì điều đó. Mỗi bước chân con bước đều có hình bóng của mẹ. Nhạc sĩ Y Vân cũng có một người mẹ. Có lẽ chăng ông đã viết ca khúc bằng chính tình yêu thương vô bờ đối với mẹ hiền. Bao nhiêu thế hệ ca sĩ đã hát vang ca khúc như một lời cảm ơn chân thành nhất gởi đến đấng sinh thành. Có lẽ vì thế mà không cầu kỳ, không có những luyến láy phức tạp, ca khúc Lòng mẹ vẫn được hát vang bằng chính trái tim của những đứa con mẹ đã chắt chiu nuôi nấng

    Dù ai xa vắng trên đường sớm chiều về đâu
    Dù khi mưa gió tháng ngày trong đời bể dâu
    Dù cho phai nắng nhưng lòng thương chẳng nhạt màu
    Vẫn mau quay về vui vầy dưới bóng mẹ yêu


    Cuộc sống cuốn trôi con, công việc đánh cắp con… và chỉ có dại khờ là trả về cho mẹ. Những khi” va vấp ưu phiền”, con cũng lại tìm về với mẹ. Mẹ đã luôn dang rộng vòng tay đón nhận. “ Còn gì chân thật bằng tình người mẹ mà những gì đã qua trên môi mẹ thấm mãi tận lòng con” ( Lưu Trọng Lư). Con vẫn mãi là con của mẹ. Và dù thời gian có trãi dài bao nhiêu năm nữa, tình yêu của mẹ vẫn không thay đổi. Giai điệu nhẹ nhàng mà nhạc sĩ Y vân đã gieo vào lòng người sẽ bất tận cùng thời gian. Cám ơn bài hát đã giúp con hiểu rằng con đang được yêu thương…Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào …

    (Lam Khanh)

  • #2
    Nhạc & design chôm từ chị BL

    <IMG src="http://vuonhanhngo.net/bl/img/LongMe.jpg">

    Comment


    • #3
      "Lòng Mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào"

      Thanks Bụi & chị BL


      Nhè đi méc chị BL nè

      Comment


      • #4
        BN đừng có quấy chị BL đang tịnh tu , ủa hong , đang lúc tịnh tâm đó nha hong ... rũ nhau đi bụi hít còn dzìa mét nữa , hong lo giấu đầu lòi đuôi sao nàh

        Comment


        • #5
          Bông hồng cài áo

          Ý niệm về mẹ thường không thể tách rời ý niệm về tình thương. Mà tình thương là một chất liệu ngọt ngào, êm dịu và cố nhiên là ngon lành. Con trẻ thiếu tình thương thì không lớn lên được. Người lớn thiếu tình thương thì cũng không "lớn" lên được. Cằn cỗi héo mòn.


          Ý niệm về mẹ thường không thể tách rời ý niệm về tình thương. Mà tình thương là một chất liệu ngọt ngào, êm dịu và cố nhiên là ngon lành. Con trẻ thiếu tình thương thì không lớn lên được. Người lớn thiếu tình thương thì cũng không "lớn" lên được. Cằn cỗi héo mòn.

          Ngày mẹ tôi mất, tôi viết trong nhật ký: Tai nạn lớn nhất đã xẩy ra cho tôi rồi! Lớn đến mấy mà mất mẹ thì cũng như không lớn, cũng cảm thấy bơ vơ, lạc lõng, cũng không hơn gì trẻ mồ côi. Những bài hát, bài thơ ca tụng tình mẹ bài nào cũng dễ, cũng hay. Người viết dù không có tài ba, cũng có rung cảm chân thành; người hát ca, trừ là kẻ không có mẹ ngay từ thuở chưa có ý niệm, ai cũng cảm động khi nghe nói đến tình mẹ.

          Những bài hát ca ngợi tình mẹ đâu cũng có, thời nào cũng có. Bài thơ mất mẹ mà tôi thích nhất, từ hồi nhỏ, là một bài thơ rất giản dị. Mẹ đang còn sống, nhưng mỗi khi đọc bài thơ ấy thì sợ sệt, lo âu.... sợ sệt lo âu một cái gì còn xa, chưa đến, nhưng chưa chắc chắn phải đến :

          Năm xưa tôi còn nhỏ
          Mẹ tôi đã qua đời !
          Lần đầu tiên tôi hiểu
          Thân phận trẻ mồ côi.
          Quanh tôi ai cũng khóc
          Im lặng tôi sầu thôi
          Để dòng nước mắt chảy
          Là bớt khổ đi rồi...

          Hoàng hôn phủ trên mộ
          Chuông chùa nhẹ rơi rơi
          Tôi thấy tôi mất mẹ
          Mất cả một bầu trời.



          Cầu nguyện cho con

          Một bầu trời thương yêu dịu ngọt, lâu quá mình đã bơi lội trong đó, sung sướng mà không hay, để hôm nay bừng tỉnh thì thấy đã mất rồi. Người nhà quê Việt nam không ưa cách nói cao kỳ. Nói rằng bà mẹ già là kho tàng của yêu thương, của hạnh phúc thì cũng đã là cao kỳ rồi. Nói mẹ già là một thứ chuối, một thứ xôi, một thứ đường ngọt dịu, người dân quê đã diễn tả được tình mẹ một cách vừa giản dị vừa đúng mức:


          Mẹ già như chuối ba hương
          Như xôi nếp một, như đường mía lau.


          Ngon biết bao! Những lúc miệng vừa đắng vừa nhạt sau một cơn sốt, những lúc như thế thì không có món ăn gì có thể gợi được khẩu vị của ta. Chỉ khi nào mẹ đến, kéo chăn đắp lên ngực cho ta, đặt bàn tay (Bàn tay ? hay là tơ trời đâu la miên ?) trên trán nóng ta và than thở "khổ chưa, con tôi ", ta mới cảm thấy đầy đủ, ấm áp, thấm nhuần chất ngọt của tình mẹ, ngọt thơm như chuối ba hương, dịu như xôi nếp một, và đậm đà lịm cả cổ họng như đường mía lau. Tình mẹ thì trường cửu, bất tuyệt; như chuối ba hương, đường mía lau, xôi nếp một ấy không bao giờ cùng tận.

          Công cha như núi Thái sơn,
          nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.

          Nước trong nguồn chảy ra thì bất tuyệt. Tình mẹ là gốc của mọi tình cảm yêu thương. Mẹ là giáo sư dạy về yêu thương, một phân khoa quan trọng nhất trong trường đại học cuộc đời. Không có mẹ, tôi sẽ không biết thương yêu. Nhờ mẹ mà tôi được biết tình nhân loại, tình chúng sinh; nhờ mẹ mà tôi biết được thế nào là tình nhân loại, tình chúng sinh; nhờ mẹ mà tôi có được chút ý niệm về đức từ bi. Vì mẹ là gốc của tình thương, nên ý niệm mẹ lấn trùm ý thương yêu của tôn giáo vốn dạy về tình thương.


          Mẹ là một dòng suối, một kho tàng vô tận, vậy mà lắm lúc ta không biết, để lãng phí một cách oan uổng. Mẹ là một món qùa lớn nhất mà cuộc đời tặng cho ta, những kẻ đã và đang có mẹ. Đừng có đợi đến khi mẹ chết rồi mới nói: "trời ơi, tôi sống bên mẹ suốt mấy mươi năm trời mà chưa có lúc nào nhìn kỹ được mặt mẹ!". Lúc nào cũng chỉ nhìn thoáng qua. Trao đổi vài câu ngắn ngủi. Xin tiền ăn quà. Đòi hỏi mọi chuyện. Ôm mẹ mà ngủ cho ấm. Giận dỗi. Hờn lẫy. Gây bao nhiêu chuyện rắc rối cho mẹ phải lo lắng, ốm mòn, thức khuya dậy sớm vì con. Chết sớm cũng vì con. Để mẹ phải suốt đời bếp núc, vá may, giặt rửa, dọn dẹp. Và để mình bận rộn suốt đời lên xuống ra vào lợi danh. Mẹ không có thì giờ nhìn kỹ con. Và con không có thì giờ nhìn kỹ mẹ. Để khi mẹ mất mình có cảm nghĩ: "Thật như là mình chưa bao giờ có ý thức rằng mình có mẹ!"

          ...

          Chiều nay khi đi học về, hoặc khi đi làm việc ở sở về, em hãy vào phòng mẹ với một nụ cười thật trầm lặng và thật bền. Em sẽ ngồi xuống bên mẹ. Sẽ bắt mẹ dừng kim chỉ, mà đừng nói năng chi. Rồi em sẽ nhìn mẹ thật lâu, thật kỹ để trông thấy mẹ và để biết rằng mẹ đang còn sống và đang ngồi bên em. Cầm tay mẹ, em sẽ hỏi một câu ngắn làm mẹ chú ý. Em hỏi: " Mẹ ơi, mẹ có biết không ?" Mẹ sẽ hơi ngạc nhiên và sẽ hỏi em, vừa hỏi vừa cười "Biết gì?" Vẫn nhìn vào mắt mẹ, vẫn giữ nụ cười trầm lặng và bền, em sẽ nói: "Mẹ có biết là con thương mẹ không ?" Câu hỏi sẽ không cần được trả lời. Cho dù người lớn ba bốn mươi tuổi người cũng có thể hỏi một câu như thế, bởi vì người là con của mẹ. Mẹ và em sẽ sung sướng, sẽ sống trong tình thương bất diệt. Mẹ và em sẽ đều trở thành bất diệt và ngày mai, mẹ mất, em sẽ không hối hận, đau lòng.

          ...

          Ngày Vu Lan ta nghe giảng và đọc sách nói về ngài Mục Kiền Liên và về sự hiếu đễ. Công cha, nghĩa mẹ. Bổn phận làm con. Ta lạy Phật cầu cho mẹ sống lâu. Hoặc lạy mười phương Tăng chú nguyện cho mẹ được tiêu diêu nơi cực lạc, nếu mẹ đã mất. Con mà không có hiếu là con bỏ đi. Nhưng hiếu thì cũng do tình thương mà có; không có tình thương hiếu chỉ là giả tạo, khô khan, vụng về, cố gắng mệt nhọc. Mà có tình thương là có đủ rồi. Cần chi nói đến bổn phận. Thương mẹ, như vậy là đủ. Mà thương mẹ không phải là một bổn phận.
          ....

          Đó là điệp khúc tôi muốn ca hát cho anh nghe hôm nay. Và anh hãy ca, chị hãy ca cho cuộc đời đừng chìm trong vô tâm, quên lãng. Đóa hoa mầu hồng tôi cài trên áo anh rồi đó. Anh hãy sung sướng đi.

          (Lược trích tản văn của thiền sư Thích Nhất Hạnh)




          Comment


          • #6
            đã định không phone nữa để lâu lâu 1 chút... nhưng mấy ngày qua dạo Net đọc được nhiều bài viết hay những thông tin lễ Vu Lan..khiến trong tôi bồn chồn...phải phone thôi..mặc dù phone cách đây không lâu... nhưng tôi lại mong muốn được đúng người nhắc máy , thật kỳ lạ lần này...và như 1 tâm linh hay điều kỳ diệu giữa con và má...má là người nhấc máy..và con mừng vui khi được nghe tiếng của má vẫn rộn ràng..khoẻ mạnh..con vui lắm trong tim..và ba cũng khoẻ nữa...

            bây giờ ghé vào đây, lại đọc và lại xúc động : ...ghi lại 1 chút thương yêu với những người tôi kính yêu vô vàn




            cảm ơn Bụi
            ***************

            Comment

            Working...
            X