cô bạn của gigisister chắc sống ở nước ngoài lâu quá thì phải



Hắn nói chuyện nhỏ nhẹ với mình (í ẹ), mình hỏi gì hắn cũng trả lời (sợ quá) và dạo này hắn chịu khó đi lên xuống phòng mình lắm cơ (sao vậy nhỉ?). Điều đó cũng bình thường thôi đúng không? Thì hồi đó hắn bị "chạm mạch" ở đâu đó nên thất thường, bây giờ thoải mái rồi thì dễ chịu thôi mà. Hồi đó hỏi hắn hổng nói vì hắn biết gì đâu mà nói.
Rồi hắn hay tránh mặt mình vì mình với hắn có phải làm chung việc gì đâu mà, bây giờ hắn cần bảng vẽ thì phải chạy lên phòng mình chứ. Cứ nghĩ vậy đi.
Nhưng..........nhưng hổng hiểu sao mình vẫn thấy kỳ kỳ. hình như mình đã quen với cái cách hắn cứ hậm hà hậm hực hoặc không thèm trả lời một câu với mình mỗi lần mình hỏi hắn cái gì, và cái cách hắn quay ngoắc đi mỗi lần mình định nhờ hắn giúp đỡ rồi thì phải? Hắn tệ như vậy đấy. Nhiều lúc mình cần hắn giúp hắn không giúp nên việc mình cứ giậm chân tại chỗ, mình suýt khóc luôn. Hắn tệ vậy đó. Lúc đó chỉ muốn cho hắn
: thôi.
Mình cũng chẳng biết nữa.
Làm việc chung với hắn, mình mới biết hắn cũng năng động và tháo vát lắm. Chỉ có cái tội làm việc gì cũng chẳng tính toán trước và chẳng biết cách quản lý gì cả nên nhiều lúc hắn làm mình bực mình vì cái gì không đâu thôi. Vậy đấy, vậy mà hắn lại được làm giám đốc văn phòng đại diện ở Hà Nội đấy. À, hay tại hắn lên chức nên cà trớn với mình ta? Lên mặt ông chủ hả?
: à nha. Có hay gì đâu chứ, hắn chỉ giỏi về kỹ thuật thôi mà. Hắn mà quản lý nổi ai chứ. Giám đốc kiểu gì mà muốn nhờ ai việc gì cũng như đi năn nỉ người ta ấy. Nếu không phải công ty này của chị hắn, hắn làm sao được ngồi vào chức ấy chứ. Vậy mà làm phách với mình á.
Mình cũng không thèm chơi với hắn.
Chắc dạo này hắn hiền lại rồi nên mình cũng muốn làm huề với hắn hay sao ấy.
Kệ hắn. Hắn muốn huề lại với mình thì phải nói chứ?

.
Comment