Có những nỗi buồn chẳng thể tỏ, có những nỗi buồn chẳng thể bày. Có những niềm vui không thể tả, có những hạnh phúc nào ai hay.
Hờn ai, buồn ai, rồi nguôi ngoai. Thời gian.
Thương ai, yêu ai, rồi cũng quên. Thời gian.
Có vạn nỗi sầu trong vạn nỗi sầu. Nỗi sầu nào ghim sâu? Chẵng là gì cả trong vạn lần sầu nhỉ?
Nước mắt là gì? Nước mắt chỉ là nước chảy ra từ mắt thôi, có gì đâu nhỉ? Ai đó bảo khóc 1 chút mắt sẽ sáng hơn. Vậy thì có gì đâu mà không khóc? Tại sao không khóc? Khóc vì vui, khóc vì để vơi nỗi buồn, khóc vì lòng trắc ẩn, khóc vì bụi bay vào mắt......có gì đáng cười đâu. Ai mà chẳng khóc nhỉ? Ừ, thì khóc.
Không khóc, tại sao ư? Chỉ vì khóc nhiều rồi. Hãy giành những giọt nước mắt còn lại cho niềm hạnh phúc. Ừ, hạnh phúc. Ước ao và mong đợi nó. Thật tội nghiệp. Đáng thương cho những điều không thể.
Có ai đó nói số phận của ta là thế. Nhưng ta không tin, ta nhất định không tin. Bởi vì, số là 1 còn ta mới là 9, ta nghĩ thế. Ta có thể cố gắng để thay đổi chứ? Tất nhiẻn rồi.
Giờ đây, 1 mình ta, vẫn chỉ là 1 mình.
Hờn ai, buồn ai, rồi nguôi ngoai. Thời gian.
Thương ai, yêu ai, rồi cũng quên. Thời gian.
Có vạn nỗi sầu trong vạn nỗi sầu. Nỗi sầu nào ghim sâu? Chẵng là gì cả trong vạn lần sầu nhỉ?
Nước mắt là gì? Nước mắt chỉ là nước chảy ra từ mắt thôi, có gì đâu nhỉ? Ai đó bảo khóc 1 chút mắt sẽ sáng hơn. Vậy thì có gì đâu mà không khóc? Tại sao không khóc? Khóc vì vui, khóc vì để vơi nỗi buồn, khóc vì lòng trắc ẩn, khóc vì bụi bay vào mắt......có gì đáng cười đâu. Ai mà chẳng khóc nhỉ? Ừ, thì khóc.
Không khóc, tại sao ư? Chỉ vì khóc nhiều rồi. Hãy giành những giọt nước mắt còn lại cho niềm hạnh phúc. Ừ, hạnh phúc. Ước ao và mong đợi nó. Thật tội nghiệp. Đáng thương cho những điều không thể.
Có ai đó nói số phận của ta là thế. Nhưng ta không tin, ta nhất định không tin. Bởi vì, số là 1 còn ta mới là 9, ta nghĩ thế. Ta có thể cố gắng để thay đổi chứ? Tất nhiẻn rồi.
Giờ đây, 1 mình ta, vẫn chỉ là 1 mình.






. Sao ta thèm phá phách, thèm thoát ra khỏi chính con người mình. Ta muốn được hoá kiếp, được sống hư hỏng. Ừ, ta muốn thế. Ta chán phải phấn đấu, ta chán phải tha thứ, ta chán phải quan tâm đến ai, ta chán kiểu sống quê mùa thế này rồi. Chán, chán, chán. Ta biết ta cần gì nhưng ta không bao giờ có cái ta muốn. Tại sao? Điều ta muốn có quá đáng lắm sao? Ta đã làm sai điều gì rồi sao? Hay vì kiếp trước ta xấu xa quá, kiếp này ta có làm gì thì cũng thế thôi. Có lẻ, ta sống với ta cho hết kiếp này. Ừ, thì ta với ta. Nhưng hãy làm ơn lấy cái thứ gì đó nặng quá ra khỏi ta đi, ta mệt quá, tim ta thắt lại, ta thở, thở, thở 1 cách mệt nhọc. Ta tức tưởi, ta muốn khóc nhưng ta không khóc. Khóc gì chứ, có vài người ngưỡng mộ ta lắm đấy thôi. Họ thèm được như ta, vậy mà ta........ta ghét cái kiếp của ta. Buồn cười thật. Ta cần gì đâu chứ. Ta chỉ cần cái moi người cần và chỉ thế thôi. Thôi quên đi, quên khuấy nó đi. Tiền, chắc có lẻ, ta nên cần cái này và cũng chẳng cần gì nữa cả. Ước mơ và hạnh phúc, ta có mi thế nào ư? Ta cũng chẳng biết nữa. Xa vời, xa vời. Ta chán cái ước mơ vớ vẩn cùng với cái hạnh phúc hư ảo rồi. Tiền, nó thật tế hơn hahaha. Chắc ta đang bị điên. Hihi. Ừ, thì bị điên. Mi là cái quái gì cơ chứ, đi ra khỏi ta đi. Nặng lòng ta quá, trĩu nặng hồn ta. Ta mệt nhoài, ta chỉ biết cưòi, cười và cười cho nó quên đi nhưng rồi nó lại càng nặng hơn. 




cho tình gửi cái tăm tư bé nhỏ này vào theo sis nhé ...


. Đừng có ôm trong bụng hoài, vỡ bụng có ngaỳ à. Nếu cần người để tâm sự, má mì có mặt ngay
Comment