BA ƠI!
--- ooo ---
Ngày Má con qua đời
Ba ngồi như phổng đá
Mắt lạc thần chơi vơi
Tóc đang xanh – sương giá!
Giọt nước mắt đục lừ
Lặn nhanh vào nỗi nhớ
Ôm ba mảnh đời thơ
Lòng Ba như trăng vỡ!
Vừa thân đó, thân đăng
Đồng xa, mồ hôi mặn
Giấu bao nỗi nhọc nhằn
Cho đời con trơn, trắng.
Bàn chân Ba tứa máu
Cắm trong đất phèn chua …
Làm ngàn cây chắn bão
Con nguyên lành hồn Thơ!
Chưa! Con chưa bao giờ
Nghe Ba than – buồn, khổ?!
Chỉ khuya, góc Ba ngồi
Điếu thuốc rê … rực đỏ!
Cả một đời rong ruổi
Con là áng mây xa
Ba – tre già ngóng đợi
Con bay về - bay ra!
Như lều tranh tốc mái
Sau cơn bão ùa vào
Là ngày Ba đi … mãi
Là đời con … chênh chao!
Bao nhiêu lời hoa mĩ
Bao nhiêu áng Thơ, Văn…
Không sánh công trời bể
Ngọn núi BA – vĩnh hằng!!!
PHAN NGỌC HẢI
--- ooo ---
Ngày Má con qua đời
Ba ngồi như phổng đá
Mắt lạc thần chơi vơi
Tóc đang xanh – sương giá!
Giọt nước mắt đục lừ
Lặn nhanh vào nỗi nhớ
Ôm ba mảnh đời thơ
Lòng Ba như trăng vỡ!
Vừa thân đó, thân đăng
Đồng xa, mồ hôi mặn
Giấu bao nỗi nhọc nhằn
Cho đời con trơn, trắng.
Bàn chân Ba tứa máu
Cắm trong đất phèn chua …
Làm ngàn cây chắn bão
Con nguyên lành hồn Thơ!
Chưa! Con chưa bao giờ
Nghe Ba than – buồn, khổ?!
Chỉ khuya, góc Ba ngồi
Điếu thuốc rê … rực đỏ!
Cả một đời rong ruổi
Con là áng mây xa
Ba – tre già ngóng đợi
Con bay về - bay ra!
Như lều tranh tốc mái
Sau cơn bão ùa vào
Là ngày Ba đi … mãi
Là đời con … chênh chao!
Bao nhiêu lời hoa mĩ
Bao nhiêu áng Thơ, Văn…
Không sánh công trời bể
Ngọn núi BA – vĩnh hằng!!!
PHAN NGỌC HẢI



Comment