<center>Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông,
Một người chín nhớ mười mong một người,
Gió mưa là bệnh của trời,
Tương Tư là bệnh của tôi yêu nàng,
Hai thôn chung lại một làng,
Cớ sao bên ấy chẳng sang bên này,
Ngày qua ngày lại qua ngày,
Lá xanh nhuộm đã thành cây lá vàng,
Bảo rằng cách trở đò giang,
Không sang là chẳng đường sang đã đành,
Nhưng đây cách một đầu đình,
Có xa xôi mấy mà tình xa xôi,
Tương tư thức mấy đêm rồi,
Biết cho ai hỏi ai người biết cho,
Bao giờ bến mới gặp đò,
Hoa khuê các bướm giang hồ gặp nhau,
Nhà em có một giàn trầu,
Nhà tôi có một hàng cau liên phòng,
Thôn Đoài thì nhớ thôn Đông,
Cau thôn Đoài nhớ trầu không thôn nào .</center>
Một người chín nhớ mười mong một người,
Gió mưa là bệnh của trời,
Tương Tư là bệnh của tôi yêu nàng,
Hai thôn chung lại một làng,
Cớ sao bên ấy chẳng sang bên này,
Ngày qua ngày lại qua ngày,
Lá xanh nhuộm đã thành cây lá vàng,
Bảo rằng cách trở đò giang,
Không sang là chẳng đường sang đã đành,
Nhưng đây cách một đầu đình,
Có xa xôi mấy mà tình xa xôi,
Tương tư thức mấy đêm rồi,
Biết cho ai hỏi ai người biết cho,
Bao giờ bến mới gặp đò,
Hoa khuê các bướm giang hồ gặp nhau,
Nhà em có một giàn trầu,
Nhà tôi có một hàng cau liên phòng,
Thôn Đoài thì nhớ thôn Đông,
Cau thôn Đoài nhớ trầu không thôn nào .</center>


...cái tội lớn quá mà..dù gì cũng là người chịu trách nhiệm tờ báo nổi tiếng đó là tờ Trăm hoa của thập niên 50 thì phải...tờ báo này toàn những người trí thức như Trần Dần..Nguyễn Hữu Đang..có cả ông gì tác giả bài thơ Áo anh sứt chỉ đường tà nè quên òi
...cả đám dzính vô phong trào nhân văn giai phẩm..bị trù dập toàn bộ..ổng sanh năm 1918..mười mấy tuổi thơ ổng đã nổi tiếng mà mãi đến 1986 người ta mới hợp thức thơ ổng 1 cách toàn bộ..rất may là ổng đã từng sống trong Nam cho nên sau này khi ra lại ngoài Bắc mới có bài thơ tự là Tỉnh giấc chiêm bao mà nhà nước khg cho đăng.. wái chiêu thiệt
Chỗ em đang thưởng thức văn thơ, cảm xúc đang dâng lên tự nhiên cụt hứng vì những điều "lạc quẻ"

Comment