Thông Báo

Collapse
No announcement yet.

Thơ Minh Đức Hoài Trinh

Collapse
This topic is closed.
X
X
 
  • Chọn Lọc
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts

  • Thơ Minh Đức Hoài Trinh

    Thơ Minh Đức Hoài Trinh


    Giáo sư Quyên Di kể chuyện về Minh Đức Hoài Trinh: “Mở đầu sách Đại Học, tức là một trong Tứ Thư của Nho giáo, chúng ta đọc được câu: “Đại học chi đạo, tại minh minh đức, tại thân dân, tại chỉ ư chí thiện,” có nghĩa là: Đạo học làm việc lớn là ở chỗ làm rạng tỏ cái đức sáng của mình, thương yêu người dân, đạt tới chỗ vô cùng chí thiện. Khi được gợi ý và rồi chấp nhận tên Minh Đức làm bút hiệu, cô thiếu nữ có tên thật là Võ Thị Hoài Trinh đã có một chí lớn, noi theo gương Triệu Thị Trinh: “Tôi chỉ muốn cưỡi cơn gió mạnh, đạp luồng sóng dữ, chém cá trường kình ở biển Đông, lấy lại giang sơn, dựng nền độc lập, cởi ách nô lệ.” Tuy nhận tên Minh Đức nhưng cô thiếu nữ ấy không quên gốc gác của mình, bởi vậy đã thêm vào bút danh hai chữ Hoài Trinh để trở thành Minh Đức Hoài Trinh. Hoài là ôm ấp, giữ gìn. Hoài Trinh là ôm ấp, giữ gìn một lòng trung trinh, chung thuỷ với quốc gia dân tộc" (trích từ nguồn viendongdaily)

    Tưởng niệm nữ sĩ Minh Đức Hoài Trinh, đã có rất nhiều bài viết giá trị ngợi ca tài hoa của bà.

    Và hầu như bài viết nào cũng nhắc đến hai bài thơ Kiếp Nào Có Yêu Nhau, Đừng Bỏ Em Một Mình, hai tuyệt phẩm đúc hồn cho hai ca khúc để đời của nhạc sĩ Phạm Duy.
    Xin chép lại một trong những bài thơ của nữ sĩ, như là một cách tưởng nhớ, nhân kỷ niệm 6 năm ngày bà giũ áo ra đi về bên kia núi.



    MẸ BẢO TA ĐỪNG NHÌN QUA CỬA SỔ


    Mẹ bảo ta đừng nhìn qua cửa sổ
    Khi hoàng hôn đang chầm chậm bước chân
    Đừng ngước mắt theo lũ chim về tổ
    Khi trăng tàn nhẹ trải lối quanh sân

    Mẹ dặn ta đừng nhìn qua cửa sổ
    Khi niềm tin lỗi hẹn vắng đi về
    Khi đã trót giao bôi không đúng chỗ
    Mà cuộc đời là một cõi u mê

    Mẹ khuyên ta đừng nhìn qua cửa sổ
    Sau những đêm quằn quại ngủ không mơ
    Ngoài gió siết run từng cơn lá đổ
    Hãy xuống hàng, chấm dứt một bài thơ

    Mẹ cấm ta không cho nhìn qua cửa sổ
    Không cho nghe âm đoản, giọng trầm buồn
    Khi đã biết rừng đời nhiều trái khổ
    Tô đậm làm chi bóng lẻ dưới trăng suông

    Mẹ xin ta đừng nhìn qua cửa sổ
    Nghĩa lý gì đâu, những hình ảnh vô thường
    Một kiếp người chưa bằng viên đá nhỏ
    Hãy gạt sang bên hờn giận với yêu thương

    Nhưng ta vẫn lén nhìn qua cửa sổ
    Thả tâm tư về cuối nẻo chân trời
    Tìm trong ánh sáng một vì sao bé nhỏ
    Nói với sao:
    Trần gian này còn một kẻ đơn côi


Working...
X