Thơ 17 chữ
Có một cậu thi si rất nổi tiếng về tài làm thơ 17 chữ, tiếng tăm của cậu bay ra khắp vùng, cậu tự hào lắm.
Một hôm, thấy có bà lớn cùng đám tùy tùng đang đi dạo, anh buông ngay một bài thơ:
Buổi chiều gió dịu êm
Có bà lớn dạo xem
Phong tư nhường chị Nguyệt
Không thèm!
Thoạt nghe 3 câu đầu, phu nhân khoái lắm. Nhưng khi nghe đến 2 chữ kết, bà nổi giận, quay gót vào nội phủ,
kể cho chồng là quan tri phủ nghe..
Nghe xong, quan tri phủ cũng rất giận nhưng để bụng, đợi gặp dịp sẽ trị thằng ranh con xấc láo.
Và dịp ấy xảy ra...
Vào đợt hạn hán nặng, Quan cho lập đàn cầu đảo liên tục vẫn chẳng thấy mưa rơi.
Nhà thơ của chúng ta thấy chuyện đem dán ngay vào thiết đàn bài thơ.
Tri phủ cầu mưa rơi
Dân chúng sướng mê tơi
Nửa đêm mở cửa thấy
Trăng soi!
Quan cho bắt anh ta tra hỏi, anh ta nói là vua thơ 17 chữ, thấy vậy quan tri phủ nhìn quanh, thấy bức hoành phi ,chạm nổi 2 chữ "Tây Pha" của mình,
ông bèn lấy đó làm đề bắt làm thơ.
"Vua thơ 17 chữ" đọc liền một mạch :
Ngày xưa có Đông Pha
Ngày nay có Tây Pha...
Nghe qua 2 câu, quan đắc ý lắm!
Thằng này ví mình với Tô Thúc, nhà thơ kiêm nhà đạo học có hiệu là Đông Pha lừng lẫy đời Tống bên Trung quốc .
Chợt, quan giật bắn người khi nghe tiếp đôi câu cuối:
Hai người đem sánh lại:
Khác xa !
Thế này thì quá quắt và ... hỗn láo !
Quan tri phủ giận tái mặt, lệnh cho lính nọc anh học trò ra mà quất 17 trượng quắn mông để y nhớ đời.
Rồi hằn học :
- Thằng học trò láo toét !
Bị đòn xong, xem ngươi còn đủ sức thơ thẩn nữa không?
Anh học trò lồm cồm đứng dậy, vừa xoa mông, vừa hít hà, vừa xuất khẩu thành thi:
Làm thơ mười bảy chữ
Bị đánh mười bảy hèo
Huống hồ hàng vạn chữ
Đi toang !
(ST)

